6 năm làm người tình trong bóng tối của sếp, anh vẫn không bỏ vợ lấy tôi như đã thề thốt

Khi đã trải qua bao nhiêu chuyện, giờ chỉ còn lại một mình với cái thai gần đến ngày sinh nở, tôi mới thấy mình quá ngu dại tin vào lời đường mật của đàn ông đã có vợ.
Tôi 31 tuổi, là người có nhan sắc, có học vấn. Đáng ra giờ này công việc phải ổn định, có một gia đình yên ấm của mình rồi. Thế nhưng tôi vẫn đang lủi thủi một mình, đêm đêm nằm chờ đợi tình cảm bố thí từ một người đàn ông không phải của riêng mình.

Hồi còn sinh viên tôi cũng trải qua 2 mối tình nhưng không đi đến đâu. Sau khi ra trường, tôi cũng nhảy việc vài nơi, rồi trụ lại ở công ty này được 7 năm nay. Cũng chính nơi đây đã chôn vùi tuổi thanh xuân của tôi với một người đàn ông. Anh là giám đốc của công ty, cũng là người tình mà tôi đã sống chung như vợ chồng suốt 6 năm qua.

Ngay từ ngày đầu gặp, anh đã dành tình cảm đặc biệt cho tôi. Lúc đầu biết anh đã có gia đình và 2 con nên tôi cũng giữ khoảng cách. Nhưng không hiểu ông trời xui khiến thế nào, sau bao nhiêu lần sếp tán tỉnh, hẹn hò, cuối cùng tôi đã mềm yếu ngã vào vòng tay của anh.

Lúc đầu tôi cũng chỉ nghĩ đó là thứ tình cảm thoáng qua, chúng tôi nước chảy bèo trôi thôi. Nhưng càng ở bên anh, được anh chiều chuộng, quan tâm lo lắng từng li từng tí. Càng ngày tôi càng yêu anh và chính bản thân không thoát ra khỏi cuộc tình vụng trộm này, mặc dù tôi biết mình đã làm điều có lỗi với vợ con anh.

Loading...

Vợ anh là một người đàn bà thành đạt. Thỉnh thoảng chị cũng đến công ty vào các dịp đặc biệt với chồng. Khi gặp chị ấy, tôi thấy thương anh nhiều hơn vì phải sống với người vợ vừa già vừa xấu. Trông chị không hoạt bát nhanh nhẹn, thậm chí có vẻ ù lì, thế mà nghe anh kể chị cũng làm giám đốc của một công ty xây dựng và sở hữu khối tài sản không hề nhỏ.

Nhiều lần nằm trong vòng tay anh, tôi hay hỏi:
“Anh có định bỏ vợ lấy em không?”
“Có chứ. Anh đã nghĩ đến chuyện này lâu rồi. Nhưng đợi 2 đứa nhà anh lớn chút, cho chúng đi du học rồi anh nhất định sẽ bỏ cô ấy, cưới em”

Được anh cưng chiều nên tôi cũng hiến dâng hết mình, tự nguyện làm người tình không danh phận suốt mấy năm, bù đắp cho sự thiếu thốn tình cảm của anh. Nhiều lúc tôi cũng thấy mình có lỗi với vợ con anh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại anh cũng chỉ đến với tôi những lúc rảnh rỗi, tối vẫn về với vợ con.

Vợ con anh vẫn vậy, họ có mất mát gì đâu. Chị vợ phải tự trách mình, chị giàu có về kinh tế, học thức nhưng không tự làm đẹp, không biết cách giữ chồng thì để tôi giữ cho. Người đàn bà suốt đời chỉ biết lao đầu vào kiếm tiền, tiền nhiều như núi rồi nhưng vẫn tham lam thì nên trách ai. Anh ấy không đi với tôi cũng đi với người khác thôi.

Tôi chưa bao giờ bắt anh phải bỏ vợ, nhưng tôi nghĩ anh yêu mình như vậy, cảm giác như cuộc đời này nếu thiếu tôi, cuộc sống của anh sẽ tẻ nhạt và vô vị. Thế nên tôi nghĩ không cần mình tự nói ra, anh cũng phải hiểu điều đó mà gắn bó với tôi.

Nhưng đến giờ đã 6 năm rồi, anh không hề nhắc lại chuyện bỏ vợ, cưới xin tôi gì cả. Giờ tôi cũng đã quá lứa nhỡ thì, cũng phải có một chỗ dựa sau này. Nghĩ vậy nên tôi đã cố ý có bầu, nhưng khi biết tôi mang thai được 3 tháng, anh tức giận ra mặt, cau có quát nạt:

“Anh đã bảo em phải phòng tránh mà, bao nhiêu năm không có, giờ tự nhiên lại có. Em cố ý đúng không?”
“Anh không muốn mình có một đứa con à?”
“Hai đứa với anh là quá đủ rồi. Em đừng gây thêm rắc rối nữa”
Anh lạnh lùng như vậy rồi ném cho tôi một ít tiền:
“Tự đi mà giải quyết, anh đã bảo không muốn có thêm con, em hiểu chưa?”
“Không, em không bỏ con đâu”
“Sao em lì thế hả, anh đã nói rồi, nếu em không bỏ con thì tự nuôi lấy, anh không quan tâm”

Tôi không ngờ anh lại đối xử tệ với mình như vậy. Có phải giờ tôi đã già đi, xấu xí và hết giá trị mua vui nên anh ruồng bỏ không? Suốt mấy tháng nay tôi không dám đến công ty làm việc vì sợ mọi người dị nghị. Giờ cái thai trong bụng tôi đã được 6 tháng rồi, nhưng anh vẫn thờ ơ chẳng nhắc gì đến chuyện cưới xin cả.
Tôi chẳng biết phải làm sao nữa, có lẽ tôi đang phải trả giá cho những lầm lỡ suốt mấy năm qua của mình chăng?

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ