3 lần sinh con gái, nhà chồng đều tống dâu về ngoại. Lúc mẹ anh bị tai biến lại gọi em về hầu

Càng nghĩ càng thấy ức các mom ạ, trên đời này chắc không có gia đình nào như nhà chồng em. Con dâu đẻ 3 đứa con đều đẩy hết về cho nhà ngoại chăm. Thậm chí còn tuyên bố cháu ngoại chắc gì đã phải cháu mình. Thế nhưng đến khi mẹ chồng ốm, lại cứ nheo nhéo gọi điện bắt con dâu về hầu hạ.

Trước giờ em cũng không phải cái đứa ghê gớm gì. Nhưng trải qua nhiều lần bầm dập, tủi nhục vì nhà chồng quá nên em không thể không so đo, tính toán.

Em với chồng cưới nhau tính tới nay cũng được gần 8 năm. Cả hai có với nhau 2 mặt con nhưng cảm giác như kiểu chỉ là góp gạo thổi cơm chung, thậm chí còn không được bằng như thế. Bởi chồng em nghe bố mẹ coi vợ con chẳng ra gì.

Bố mẹ chồng em có 3 người con trai, chồng em là út. Nhưng khi em sinh bé đầu lòng là con gái, mẹ chồng em đã bĩu môi:

“Lạ thật, giống nhà này trước giờ toàn đẻ trai đầu lòng. 2 đứa kia (2 anh trai chồng em) đều đẻ con trai trước. Sao tự nhiên lại lạc loài đâu kiểu vừa đẻ đã ra vịt giời”.

Loading...

Em vừa bước xuống bàn sinh, mẹ chồng đã hỏi 1 câu xanh rờn như thế. Tủi thân rơi nước mắt nhưng cũng cắn răng nín nhịn. Xuất viện về nhà, bà cũng chẳng quan tâm săn sóc gì tới con dâu cháu nội. Con em được tròn 1 tuần, mẹ đẻ em xuống chơi, mẹ chồng bảo luôn:

“Đấy, bà xem thế nào đón luôn mẹ con nó lên đó mà chăm. Ở đây chúng tôi bận lắm, không tay chân đâu mà phục vụ được”.

Thái độ của thông gia làm mẹ em không khỏi sốc. Thương con gái, mẹ em đón về chăm hết 6 tháng cữ. Tới lúc em đi làm, ông bà cũng nhận chăm cháu ngoại, nhà nội không hề quan tâm hỏi han được 1 lời. Cũng may bố mẹ em có điều kiện nên em còn nhờ được chứ không chắc em cũng còn nước nghỉ việc về ôm con. Nhiều lúc tủi quá, nói chuyện với chồng thì anh ấy bảo:

“Cô cứ suy diễn, đừng có động tí lại đặt điều cho nhà chồng. Liệu hồn không tôi bỏ”.

2 năm sau em bầu đứa thứ 2, vẫn là con gái nên nhà chồng đối xử với em cũng chẳng khá khẩm hơn trước chút nào. Thậm chí hôm em vào viện sinh, nhà chồng còn không ai đi cùng. Chồng em nghe mẹ đẻ cũng chỉ chạy đi chạy lại với vợ mỗi ngày 1 lúc rồi đi làm, còn lại mọi việc dồn hết cho bố mẹ em lo.

Lần này sinh con gái thứ 3 và xuất viện, mẹ đẻ em xin cho em về thẳng luôn bên ngoại. Mẹ chồng nghe vậy gật đầu bảo:

“Vâng, cháu ngoại đích xác là cháu mình mà. Ông bà gắng chăm mẹ con nó cho tốt”.

Cái giọng mỉa mai của bà làm em in hằn trong não luôn. Bao đêm ôm con nằm rơi nước mắt. Bố mẹ em thương con thương cháu cứ động viên:

“Con không việc gì phải suy nghĩ. Cảm thấy ở được bên đó thì ở, không thì ly hôn đi, về đây với bố mẹ”.

Xót 3 đứa con còn nhỏ nên em chưa nghĩ đến bước đường cùng ấy. Thế nhưng hôm con em tròn 2 tháng thì mẹ chồng em bị tai biến. Vậy là chồng em cứ léo nhéo điện thoại bắt em đưa con về chăm mẹ chồng. Thấy em còn ngần ngừ, anh bảo:

“Cô ăn ở cho phải đạo, phận làm con dâu là phải chăm sóc, nâng giấc cho bố mẹ chồng lúc yếu đau. Không thế tôi cưới cô về làm gì”.

Ức quá em hỏi lại: “Bao năm nay cả anh với bố mẹ anh có coi tôi là dâu không? Lúc tôi cần gia đình chồng nhất thì cả anh với bố mẹ anh ở đâu mà giờ còn đòi hỏi bắt tôi lo phận dâu hiền. Quên đi anh ạ”.

Thế là em cụp máy. Ức quá rồi, chắc em ly hôn cho rảnh nợ.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ