Vợ qua đời, 2 gia đình chìm trong không khí tang tóc thì cậu con trai 5 tuổi bỗng giật áo bố nói nhỏ: “Bố ơi, mẹ mở mắt kìa!”

– Cả đám người đang im lặng như tờ chìm trong bầu không khí tang tóc thì tiếng nói của cậu con trai 5 tuổi cất lên như luồng chuông nhỏ ngân vang trong biển người bạc bẽo vậy. …

Chị lớn lên có mẹ có cha như bao đứa trẻ khác nhưng bố chị thì đi làm cả năm mới về nhà vài ba lần, có về thì ông cũng chẳng thèm quan tâm đến chị. Mẹ suốt ngày ở bên nhưng bà cứ lầm lầm lì lì chẳng chịu nói gì, cứ im lặng như thể nhà có ma.
Tuổi thơ của chị lớn lên với vết sẹo khắc sâu vào trong tâm trí không bao giờ có thể quên được, đó là hình ảnh một bên tay của bà chảy đầm đìa máu, cho dù chị có gọi, có khóc khản cả cổ đến thế nào thì cũng chẳng đáp lời.
3 ngày sau mới có người tìm đến nhà chị, bố chị lúc đó vẫn ở đâu không về. Một đứa trẻ bị bỏ mặc suốt 3 ngày 3 đêm, sắp chết vì đói và khát, bên cạnh một cái xác lạnh ngắt…
Sau này lớn lên, chị mới hiểu mẹ tự sát vì căn bệnh trầm cảm sau sinh, cũng vì bố chị ngoại tình, bỏ mặc không yêu thương và quan tâm gì đến bà. 3 tháng sau, bố cưới vợ hai về, vẫn đi biền biệt, về nhà thì lại vồ vập lấy mẹ 2 như hổ đói, rồi 2 người ấy lại ở lì trong phòng suốt mấy ngày trời không chịu ra ngoài.
Sau này đi học, chị biết, mình không được chào đón trong ngôi nhà này, nhất là từ khi đứa em trai của chị được sinh ra. Vốn dĩ đã chẳng khác gì con riêng, giờ thì trở thành đứa ở nhờ.
Chị cứ thế sống, nhịn nhục, nhìn trước nhìn sau, cho đến ngày lấy chồng, mẹ 2 như trút được cục nợ ra khỏi nhà. Nhìn bà cười tươi như chưa từng có niềm vui trong suốt hơn 10 năm sống ở nhà mà chị cười nhạt, cứ nghĩ cuộc đời mình có thể khác đi…
Thời gian đầu hôn nhân, cuộc sống của chị cũng tạm gọi là hạnh phúc, cho đến khi mẹ chồng bán đất dưới quê lên sống chung với vợ chồng chị. Cứ nghĩ bà bán đất thì lên đây sẽ gom tiền mua cho gia đình chị căn nhà rộng hơn để cùng sống nhưng không, bà chẳng chịu đưa lấy một đồng.
4 miệng ăn, tính cả bố chồng, sống chung trong căn nhà chưa được 15 mét vuông, đi ra đi vào cũng có cảm giác chật chội. Nhà thì bé, người thì to, quay trái quay phải đã nhìn thấy nhau, rồi mâu thuẫn bắt đầu xảy ra khi chị mang bầu.
Chị nghén nặng, không làm được việc gì, mọi chuyện ngày trước chị làm giờ đổ lên tay mẹ chồng. Bà vốn lười biếng, bán đất lên đây sống vốn dĩ là để được con dâu hầu hạ, thế mà chưa hưởng đủ đã phải quay ra hầu lại chị. Thế là bà bắt đầu kể lể, nói suốt cả 1 ngày trời, ngày nào bà cũng ca đi ca lại điệp khúc ấy.
Ba chồng điếc tai, chồng chị khó chịu, nhà thì bé mà có cái “loa phường” của bật đài từ sáng đến tối khiến đầu óc chị như muốn nổ tung. Chị nhớ lại những ngày tháng khi còn sống ở nhà cũ với mẹ kế và người bố vô tâm, cứ bất giác bật khóc chẳng vì lí do gì.
Mẹ chồng thấy chị khóc lại càng được thể bù lu bù loa lên, chồng chị không hiểu chuyện cũng câu qua câu lại trách móc đay nghiến chị được hầu hạ còn không biết hưởng.

- m    m   t 300x164 - Vợ qua đời, 2 gia đình chìm trong không khí tang tóc thì cậu con trai 5 tuổi bỗng giật áo bố nói nhỏ: “Bố ơi, mẹ mở mắt kìa!”
(ảnh minh họa)
Con sinh ra thì chị mất sữa, mẹ chồng không thương lại quay sang nhiếc móc chị ăn ở không tốt nên mới không có sữa cho con. Chuỗi ngày tháng mang thai đã chẳng sung sướng gì cộng thêm việc nuôi con mọn “khóc dạ đề” suốt 3 tháng liền giống như một sợi chỉ bị kéo căng trong đầu chị.
Chị dần khép mình lại, cả ngày chẳng chịu nói chuyện với ai câu nào, cứ u lì như một cái xác khô. Chồng chán vợ, đi ngoại tình bên ngoài rồi cũng về chửi bởi chị. Chị có cảm tưởng sức chịu đựng của mình giống như một ly nước, bất cứ lúc nào cũng có thể tràn ly.
Rồi 5 năm sau, chẳng hiểu sao mà nó tràn ly thật, giống như sợi chỉ bị kéo căng, căng quá thì nó đứt phựt. Chị ốm nặng một trận rồi qua đời. Chị biết mình đã chết nhưng chẳng hiểu sao chị vẫn có thể nghe, có thể nhìn thấy mọi người xung quanh, chỉ là họ không thấy chị mà thôi.
Đám tang của chị có đầy đủ 2 nhà nội ngoại, chị thấy ai cũng khóc nhưng chẳng biết đâu mới là giọt nước mắt khóc thương thật sự, 1 không khí u uất bao trùm lên cả đám tang.
Rồi bỗng nhiên, đứa con trai 5 tuổi của chị giật áo bố nói: “Bố ơi, mẹ mở mắt kìa!!” chẳng khác nào tiếng chuông chợt vang lên trong không gian tĩnh mịch cả.
“Cái con số khổ, mẹ thì tự sát vì bố ngoại tình, con thì cũng bị mẹ chồng với chồng đầy ải đến mức kiệt sức mà chết. Là tôi chẳng bao giờ tôi có sống trong một cái nhà như thế, chết oan quá nên không nhắm mắt được đây mà”
Không gian tang lễ u uất chợt ồn ào, xôn xao hết cả, những tiếng xì xầm bàn tán rồi trách móc của hàng xóm chợt vang lên, nhìn thấy những người bênh vực cho mình mà chị cảm thấy đời này của chị sống cũng không uổng. Thôi thì hi vọng kiếp sau sinh ra được làm đàn ông chứ phận đàn bà hi sinh nhiều nhưng nhận lại chẳng được bao nhiêu.

Theo thể thao và xã hội

Chia sẻ