“Vì sao anh không nhận con?”

Tim cô đau nhói, nước mắt vô thức trào ra. Tại sao người đàn ông tệ bạc ấy lại khiến tim cô đau đến vậy?

Anh im lặng, không nói, kéo không khí trùng hẳn xuống. Lan bối rối như kiểu sợ hãi vì mình đã lỡ nói lời không nên nói và ấp úng giải thích.

– Vì ở đây toàn người dân tộc, sau này em còn chồng, còn con cái, nên… nên…

***

Khuôn ngực vạm vỡ dần lộ ra theo những chiếc cúc được cởi. Chị cảm nhận rõ nhịp tim loạn dần nơi lồng ngực, cơ thể chị nóng bừng, rạo rực. Cảm giác này khiến chị vừa thích thú vừa tội lỗi. Chị tự đập nhẹ vào má mình để trấn tĩnh lại, nhưng không thể kìm nén nhịp thở dần dốc hơn khi đôi tay chị cứ cọ sát nhiều hơn vào khuôn ngực của anh, mà thật ra chị cũng muốn chúng vô tình chạm vào nhau.

Anh nằm thuỗn, cả cơ thể mềm oặt. Trận say đã rút cạn sức lực của anh. Chiếc áo dính đầy hậu quả của trận rượu được chị cởi ra, để lộ khuôn ngực cuộn bắp của một chàng trai tuổi đương xuân nóng hổi. Chị nhìn trân trân vào anh mà tim đập loạn xạ, chợt xấu hổ với những cảm xúc trong tim khiến chị đỏ mặt quay đi.

Từ đằng xa vọng lại tiếng xe minsk rên phành phạch trong đêm, khuấy động cả một góc rừng. Chồng chị bước vào, lơ láo nhìn anh bán khỏa thân, nằm thuỗn trên giường, rồi lại quay sang nhìn chị đang ngượng ngùng đỏ mặt.

– Ra ngoài để tôi thay quần cho nó, chứ cứ để thế này làm sao ngủ được.

Chị lặng lẽ ra khỏi phòng, bắt gặp ánh mắt chồng, chị chợt cảm thấy xấu hổ về những khoảnh khắc cảm xúc vừa ào qua. Nhưng trách sao được, một khuôn mặt thanh tú, một cơ thể vạm vỡ, săn chắc thật khiến cho người ta có những phút giây xao lòng.

– Về đi! – Chồng chị ra khỏi phòng, khép cửa lại rồi nói với chị. – Liệu cậu ta có sao không?

– Cho ngậm rễ cây rồi, không sao đâu, ngủ một giấc dậy là khỏe ngay.

Chị ngồi sau ôm chặt lấy chồng, cố xua những cảm xúc say nắng vừa đi qua. Tiếng xe minsk lại rên lên phành phạch rồi mất hút trong đêm. Cả khu nhà hành chính chìm trong im lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng cú đêm gọi bạn từ rừng xa vọng lại.
- 2016 08 30 s22yWLSS4D - “Vì sao anh không nhận con?”
Đã hơn ba năm kể từ ngày anh nhận được quyết định chuyển công tác về làm phó chủ tịch xã, không biết anh đã trải qua bao gian nan, thăng trầm để bám trụ với mảnh đất biên giới khó khăn này. Có những lúc anh tưởng như mình phải bỏ cuộc nhưng rồi không hiểu sao cũng chính những khó khăn nơi đây lại níu kéo bước chân anh ở lại.

Nhớ ngày đầu mới nhận công tác, ủy ban đã thu xếp cho anh ở một phòng kho của khu nhà trụ sở. Điện lưới không có, chỉ có ánh sáng mờ mờ hắt ra từ bóng điện nhập nhoạng được sản sinh từ máy phát điện chạy bằng dòng nước với hai dây dài ngoằng dẫn điện từ khe suối lên, cứ mưa to là đứt dây, mất điện.

Đêm xuống, cảm giác rùng rợn, nguy hiểm bao quanh. Những người khóa trước nửa đùa nửa thật trong câu chuyện phiếm kể cho anh nghe về ma cà rồng. Rằng bản có ma cà rồng, cứ đêm đêm là tìm đến những nơi có hơi trai. Trăng càng sáng, ma cà rồng càng đẹp, càng về đêm, ma cà rồng càng xinh. Ma cà rồng sẽ dẫn dụ những chàng trai vào sâu trong rừng, rồi nằm chết trong ấy.

Cũng có những người may mắn thoát chết nhưng trở nên điên dại. Anh có hỏi người nào đã từng gặp thì họ chỉ tủm tỉm cười. Đến khi đêm về một mình trong phòng vắng, anh nhớ lại câu chuyện mà rùng mình, nhưng rồi lại trấn an “cũng muốn gặp ma cà rồng một lần xem ma xinh đến đâu”. Ấy vậy mà ở mãi chưa thấy ma đến dẫn đi chơi bao giờ.

Hay lại chuyện rắn chúa, rắn hổ mang rừng báo oán, tìm đến nơi phá đất của chúng xây nhà. Chúng lựa lúc nửa đêm, sẽ kéo đến cuộn chặt lấy anh, tiêm nọc độc vào cơ thể anh, khiến anh tím tái mà chết. Nghe xong những câu chuyện thêu dệt, anh cũng thấy khâm phục trí tưởng tượng của họ.

Thật ra, có những lúc anh nghĩ rủi, có một anh chàng người dân tộc nào khát cơm, thiếu tiền đánh liều vào xin tiền anh, anh cũng sẽ lột sạch mà cho hắn để bảo toàn tính mạng. Giờ thấy những ý nghĩ ấy thật buồn cười bởi đến nay đã hơn ba năm, chưa bao giờ có màu áo dân tộc nào vào hăm dọa anh, ngược lại, họ còn hay mang cho anh những củ khoai, củ sắn luộc. Dân bản hiền lắm, thật lắm.

Đến tận bây giờ, điều anh sợ nhất không phải là ma cà rồng, không phải là rắn báo oán, càng không phải là anh chàng người dân tộc khát cơm mà chính là sự cô đơn.

Sinh ra và lớn lên vùng quê Việt Trì đông đúc, học đại học ở Hà Nội, chưa bao giờ anh từng nghĩ rằng mình sẽ về vùng nông thôn làm việc chứ nói gì đến việc lên núi, vào tận khu vực biên giới heo hút này để công tác.

Đêm về, một mình đối diện với bản thân, anh mới thấy rõ thế nào là nỗi buồn, là sự cô đơn. Gia đình ở xa, bạn bè chưa có mà kể ra có cũng không thể lúc nào cũng thăm nhau được. Những lúc như vậy, anh nhớ cô da diết, nhớ người yêu từng gắn bó với anh bốn năm đại học.

Khi anh quyết định theo chương trình sáu trăm tri thức trẻ tình nguyện làm phó chủ tịch ở những xã khó khăn cũng là lúc người yêu anh khóc rất nhiều. Cô không muốn anh đi nhưng anh đã quyết định, cô biết tính anh nên đành im lặng nguyện một ngày anh ổn định công tác sẽ lên cùng anh.

Nhưng những mâu thuẫn từ anh cứ ngày càng nhiều lên khiến cô mệt mỏi rời xa. Anh không oán trách cô vì điều đó. Mới đây, anh nghe nói, cô đã nhận lễ dạm hỏi và chuẩn bị tổ chức đám cưới với người ta. Anh buồn thật nhiều nhưng thật lòng, anh luôn chúc cô hạnh phúc bởi, anh biết, người gây ra sự đổ vỡ của cuộc tình này chính là anh.

Nhưng đấy là những chuyện của ba năm về trước, giờ anh không còn quan tâm đến điều ấy nữa bởi, công việc bận rộn và cuộc sống nghèo khó của con người nơi đây đã cuốn trôi đi những cảm xúc yếu mềm trong anh. Chỉ là, cảm giác cô đơn thì không sao biến mất, nó cứ trực chờ những lúc rảnh rỗi để xâm chiếm vào từng tế bào cảm xúc của anh. Đang thả hồn theo những vòng xoay từ ký ức, bất ngờ Lan thập thò ngoài cửa.

– Anh ơi, sang ăn cơm.

– À, ừ.

Anh không nấu cơm, cũng không có nồi niêu xoong chảo để nấu, tất cả đều ăn ở quán cách ủy ban mấy trăm mét. Nhưng kể từ khi Lan được phân về làm công chức văn phòng của xã thì anh lại bắt đầu ăn cơm đúng bữa và đúng giờ như hôm nay.

Cô bé luôn nấu cơm cả phần của anh, dù anh có ăn hay không cô cũng mặc, cứ nấu, cứ phần. Có lần anh cáu, quay ra gắt với Lan: “Tôi đã bảo không ăn, tại sao em cứ nấu?”, Lan rơm rớm nước mắt ấp úng: “Vì có một mình, em thấy buồn quá thôi, anh ăn cùng cho vui”.
- xem boi tai sao chuyen tinh cam ban gap trac tro - “Vì sao anh không nhận con?”
Lan thẽ thọt, cảm giác cô độc của cô gái mới đến làm việc khiến anh thấy khó chịu. Anh ngồi vào bàn, quát lên: “Thế thì vào ăn đi, nhanh lên, còn đứng đấy làm gì? Đợi tôi mời nữa hả?”. Vậy là từ đó, cô hiển nhiên nấu cho anh ăn.

– Anh này, sau này anh có định chuyển về dưới xuôi không?

– Không. Mà sao tự nhiên em hỏi thế?

– Em nói, nhưng anh đừng nghĩ em xấu nhé! Bố mẹ em bảo em chịu khó làm đây một thời gian, sau này có cơ hội sẽ xin chuyển về xuôi anh ạ.

Anh im lặng, không nói, kéo không khí trùng hẳn xuống. Lan bối rối như kiểu sợ hãi vì mình đã lỡ nói lời không nên nói và ấp úng giải thích.

– Vì ở đây toàn người dân tộc, sau này em còn chồng, còn con cái, nên… nên…

– Anh hiểu mà, em không cần phải giải thích gì nhiều đâu. Em còn tương lai, cứ gắng làm tốt, vào được biên chế rồi xin về.

Anh nhìn cô với ánh mắt cảm thông, tự nhiên cô thấy có phần xao xuyến, trống ngực đập liên hồi. Vị phó chủ tịch đẹp trai này dành hết thời gian cho công việc, ngoài công việc ra cô chỉ thấy anh nhìn đăm chiêu vào dòng Nậm Hẹ chảy mạn trái sườn ủy ban.

Nhưng anh tính ở đây cả đời sao? Sẽ gắn bó với mảnh đất biên giới nghèo này đến suốt đời sao? Có xứng không với một người đầy tài năng như anh? Cô vô thức thở dài, anh lên tiếng khiến cô giật mình.

– Sao tự nhiên thở dài thế, nhớ người yêu hả? – Anh cười.

– Không, em… em chưa có người yêu.

– Anh không tin đâu.

– Thật ra thì cũng từng có nhưng ra trường thì chia tay anh ạ vì bạn ấy ở tận Nghệ An, về quê có việc luôn, còn em lên đây thi công chức… nên chia tay.

– Ừ, tình sinh viên thường thế.

– Này, anh cũng thế hả? – Cô vừa cười vừa nói.

– Không, cô ấy đòi theo anh lên đây nhưng anh không muốn cô ấy khổ nên chủ động chia tay.

– Anh chị yêu nhau lâu không ạ?

– Bốn năm.

– Bốn năm mà còn chia tay? Quê chị ấy ở đâu ạ?

– Cùng quê anh, khác huyện thôi em.

– Vậy mà…?

– Ừ.

Bao giờ cũng thế, bữa cơm nhanh chóng kết thúc với vài ba câu hỏi qua lại, nhưng cũng chỉ cần thế thôi cũng khiến cô thêm yêu mến anh thì phải.
***

Người ta bắt đầu nhìn cô và anh xì xèo bàn tán, có người nói nhỏ sau lưng, nhưng cũng có người nửa đùa nửa thật: “Thôi, cô cậu cưới nhau đi cho cả xã ăn cỗ!”. Cô ngượng ngập, đỏ mặt ấp úng, anh lặng im không nói gì. Cũng đúng thôi, cả dãy nhà có hai gian sát nhau thì hai người một nam, một nữ đơn thân, hằng ngày lại ngồi ăn cơm cùng nhau.

Cũng vì những xì xầm bàn tán đó mà anh bắt đầu giữ khoảng cách với cô. Tự nhiên cô thấy hụt hẫng…

– Lan này, từ mai đừng nấu cơm anh nữa nhé!

– Anh sợ những lời bóng gió ấy sao?

– Không, bao khó khăn anh không sợ, sao mấy lời vu vơ ấy khiến anh sợ.

– Thế anh sợ gì mà không để em nấu cơm nữa.

– Anh sợ em bị tổn thương thôi

Tự nhiên nước mắt cô chảy dài. Chính bản thân cô cũng không muốn anh tổn thương, nhưng quả thật cô vẫn muốn anh và cô có gì đó như người ta đang nói, thật tâm trong cô muốn vậy mà anh thì cứ chập chờn, lúc ấm áp gần gũi, lúc lạnh lùng cách xa khiến cô luôn trong trạng thái trông chờ mà tủi thân vô hạn.

Đang đêm, bão ào về hất tung nóc nhà của hơn chục hộ dân trong bản. Bão đi qua anh choàng dậy chạy ra khỏi phòng.

– Em đi với!

– Em ở phòng đóng chặt cửa lại, đợi trời sáng hãy ra ngoài, nhớ chưa.

– Nhưng…

– Vào đi, đừng bướng

Chiếc xe rồ ga lao vào màn đêm đen kịt, mưa xối mạnh. Cô thấy sợ, xung quanh bóng tối bao trùm, cảm giác nguy hiểm rình rập, từ khi vào xã làm việc cô chưa bao giờ ở một mình. Nếu hôm nào anh không có ở đây, cô thường nhờ mấy chị làm việc ở xã đến ngủ cùng, nếu không thì cô sang ngủ cùng mấy chị giáo viên ở ngôi trường bên.

Cô vội vã lần theo ánh sáng mờ mờ từ chiếc điện thoại vào trong phòng, đóng sập cửa lại. Nghĩ đến lời anh dặn, cô cảm thấy trái tim thổn thức nhịp yêu thương, cô nhận ra, anh quan tâm cô nhiều lắm. Sấm sét ngoài kia vẫn nổ vang trời khiến cô thực sự lo lắng cho anh.

Chiều tối hôm sau anh trở về, quần áo, đầu tóc bết toàn bùn đất, khuôn mặt nhợt nhạt. Cô đã chuẩn bị cho anh phích nước ấm, anh cảm động lắm, thoáng nhìn cô đắm đuối rồi quay đi, cô tinh tế nhận ra ánh mắt dịu dàng nơi anh. Anh nằm trên giường, môi khô nứt, cơn sốt hành hạ. Cô mạnh dạn đi vào, nhìn anh cảm lạnh mà trong tim đau nhói, rồi tự nhiên bật khóc nức nở.

– Nín đi nào, ai bắt nạt mà khóc thế?

– Không, chỉ là… chỉ là em thương anh thôi!

– Không có gì đâu, nằm chút là khỏi. Anh muốn ngủ giấc, em đi ra đi.

Cô lặng lẽ đi ra, mi mắt vẫn còn đọng nước.

Cánh cửa khép lại, hai giọt nước mắt khẽ rơi. Trong người vô cùng khó chịu, cơn lạnh bao trùm từng nơ ron thần kinh khiến răng anh va cầm cập dù anh đã đắp mấy lớp chăn. Anh nhớ đến mẹ, đến hồi nhỏ anh cũng thường xuyên dầm mưa nô nghịch rồi bị cảm. Khi ấy mẹ anh hay cho anh húp bát cháo tía tô rồi đánh cảm, chỉ cần vậy hôm sau lại chạy chơi băng băng.

Không biết từ bao giờ, mỗi khi bị cảm lạnh, anh lại không còn được mẹ đánh cảm cho nữa mà chỉ uống thuốc kháng sinh… Tự nhiên nước mắt anh lăn dài xuống hai gò má. Nhưng anh đã quyết thì không bao giờ hối hận. Anh mang suy nghĩ ấy chìm dần vào giấc ngủ thiếp…

– Anh ăn bát cháo này đi.

– Anh không muốn ăn, anh chỉ muốn ngủ thôi.

– Không ăn cũng phải cố.

– Thật đấy, giờ anh chỉ muốn ngủ thôi, cho anh ngủ được không.

– Không, anh ăn ít cháo này thôi, chỉ một chút thôi! Nhé! Coi như không phụ công em nấu!

Anh trở nên ngoan ngoãn sau câu nói gần như van lơn của cô, để cô đút từng thìa cháo vào miệng, mùi tía tô, mùi hành như giúp anh tỉnh táo hơn, mồ hôi anh bủa ra như tắm. Anh cảm thấy cơ thể nhẹ hẳn đi.

– Hì, em không ngờ anh ngoan thế!

– Anh có làm gì được nữa đâu mà chẳng ngoan.

– Anh nằm đây, đợi em một chút!

Cô mỉm cười rồi ra ngoài, một lúc sau đi vào, mang theo một hộp con đồ linh tinh.

– Em định làm gì thế?

– Anh cởi áo ra để em đánh cảm cho.

– Thôi, không cần đâu.

– Em chuẩn bị hết đồ rồi, chẳng lẽ vứt đi sao anh?

Anh mềm lòng, để mặc cô làm gì thì làm vì anh cũng không còn đủ sức để đôi co nhiều với cô. Cơ thể anh dần hiện ra khi từng cúc áo sơ mi được cởi, một cảm giác rạo rực bắt đầu lan ra khắp cơ thể Lan.

Cô cảm nhận được khuôn mặt đang nóng bừng của mình. Cô đang đụng chạm vào cơ thể ấy, đang miết tay lên cơ bắp săn chắc ấy, lướt tay lên khuôn ngực nở nang ấy… Cô cũng cảm nhận được hơi thở gấp và nhịp tim đập mạnh của anh. Cô biết, anh cũng có cảm tình với cô.

Mặc áo cho anh, Lan lấy hết can đảm cúi xuống hôn vào má anh. Thật ra, cô không thể cưỡng nổi nhịp tim đập mạnh nữa rồi. Cô muốn chạm vào đôi môi kia nhưng sự e thẹn của người con gái khiến cô không dám làm thế.

Cô vừa ngẩng lên, anh bất ngờ ôm lấy cổ cô kéo xuống, bờ môi tìm nhau mê đắm. Cô đê mê, ngây dại… thì bất ngờ anh dừng nụ hôn, khẽ đẩy cô dậy rồi nói: “Em đi về phòng đi, anh muốn ngủ chút”. Cô hơi hụt hẫng đứng lên, nhận thấy anh đang gượng gạo che giấu cảm xúc, tại sao anh không dám thể hiện tình cảm với cô? Tại sao?

Cô ra khỏi phòng, anh khẽ thở dài rồi thiếp đi mê mệt. Anh thấy mình trở lại con đường quê ở xuôi, mùa đầy rơm rạ, anh thấy mình cùng đoàn trẻ con chạy trên cánh đồng, chăn trâu, thả diều, đó là những giây phút vô cùng hạnh phúc.

Rồi anh thấy mình lớn lên, thấy ba đưa đi thi đại học, thấy mẹ khóc khi cầm tờ giấy báo trúng tuyển, thấy bố mẹ ngậm ngùi chuẩn bị đồ cho anh đi xa nhà nhận công tác. Anh mơ thấy chị anh rạng rỡ ngày cưới, rồi những đứa cháu méo mó… Anh hoảng sợ hét lên, giật mình tỉnh giấc. Bất ngờ, một vòng tay ôm chặt lấy anh. Anh bình tĩnh, định thần lại, là Lan, anh ngạc nhiên:

– Sao em lại ở đây?

– Em sợ đang đêm anh sốt nên ngồi đây coi, với lại về phòng em cũng không ngủ được.

– Ngốc quá! Em cứ ngồi vậy mệt lắm, muỗi đốt cho nữa, em về phòng đi.

– Mệt thì em gục xuống đây ngủ mà, không sao đâu.

– Bướng thế, đừng để anh nói nhiều.

– Không, em lo cho anh không ngủ được. Nếu em về, lát anh ngủ say em lại sang đấy.

– Em nằm lên đây đi!

Nói rồi anh nằm sát lại phía trong tường chừa chỗ cho cô. Cô nằm xuống, cố tách xa anh nhưng tim đập loạn, dư âm về nụ hôn nồng nhiệt lúc trước vẫn còn. Cô xoay người lại sát vào anh, vòng tay ôm qua người anh, cô cảm nhận được nhịp tim anh đang đập mạnh và hơi thở gấp gáp của anh.

Bất ngờ, anh nhổm dậy, ôm ghì lấy cô hôn một cách cuồng nhiệt, cô mê man say đắm… Tay anh quờ quạng khắp người cô, theo phản xạ, cô giữ tay anh lại nói khẽ “đừng anh!”. Anh như người tỉnh cơn mộng, vội vã buông cô ra, ngồi bật dậy.

– Một là anh ra khỏi phòng, hai là em ra, em chọn đi!

Cô xấu hổ bật dậy, vội vã đi ra, anh đóng cửa chốt cái rầm khiến từng giọt nước mắt cô tuôn rơi!

Ngày đại đoàn kết toàn dân, anh uống say quá, tối khuya anh mới lảo đảo về đến phòng rồi đổ rầm xuống giường. Lan vội vã chạy sang thay áo cho anh, mùi rượu nồng nặc khiến cô thấy sợ. Cô cứ âm thầm quan tâm anh như vậy, lo lắng cho anh và yêu anh như thế!

Yêu là trao cho người khác quyền được làm tổn thương mình. Lan đã trao cho anh cái quyền ấy, có lúc anh ngọt ngào, tình cảm, nhưng khi hai người trở nên thân thiết thì anh lại chủ động kéo giãn khoảng cách ra. Cứ như vậy họ chơi trò cút bắt, rồi tự hai người làm tổn thương nhau.

– Sao em tốt với tôi thế hả Lan?

– Vì… vì em yêu anh!

– Tôi không xứng đáng với em đâu, em biết không… vì thế em đừng yêu tôi, xin em đừng yêu tôi!

Lan không nói, lấy cao bôi vào gan bàn tay bàn chân cho anh. Anh cầm lấy tay cô nhìn cô đắm đuối, cô run rẩy, anh kéo cô nằm xuống, đặt lên môi cô nụ hôn nồng mùi rượu, bàn tay anh tham lam quờ khắp cơ thể cô… lần này thì cô để mặc anh…

Nửa đêm tỉnh dậy, anh thấy bên cạnh mình có người, ngạc nhiên suýt hét lên. Rồi mọi thứ diễn ra tối qua như thước phim quay ngược hiện về rõ mồn một. Tối qua, anh và người con gái này đã đi quá giới hạn. Hai giọt nước mắt chảy ra mặn đắng, anh tự sỉ vả mình là thằng đàn ông vô liêm xỉ.
***

– Anh ơi, em có thai rồi!

Tai anh ù đi.

– Em nói gì cơ?

– Em có thai rồi!

– Sao lại có được? Hôm ấy em uống thuốc rồi cơ mà?

– Em… em… sợ nên không dám uống, với lại hôm ấy vừa hết kỳ kinh nguyệt, em nghĩ chưa tới vòng trứng chín, nên… nên…

– Bỏ đi thôi.

– Anh… anh nói gì?

– Bỏ đi thôi, anh không muốn lấy em làm vợ.

– Không, em sẽ giữ.

– Em đừng hòng dùng cái thai để uy hiếp anh, mai thứ bẩy, anh sẽ đưa em ra ngoài huyện.

– Không. Em xin anh đấy, giữ lại đứa con đi mà. – Cô quỳ xuống van lơn.

– Anh bảo không là không, em đừng có bướng, em thấy cái hậu quả em không nghe lời anh rồi đấy. Đừng có bướng thêm lần nữa! – Anh bước ra khỏi phòng, ném lại cho cô lời lẽ cay đắng, để mặc cho cô chết lặng.

Màn đêm bao phủ lên căn phòng, lên cô, lên anh. Bên kia tường, tiếng khóc của cô vọng lại như ngàn mũi kim đâm vào tim anh tê tái. Anh cũng khóc nhưng cố kìm không để buông thành tiếng. Ngày mai, anh phải bỏ đi giọt máu của mình, anh cũng đau xót lắm nhưng anh không thể giữ lại, vì cô, vì tương lai của cô và còn vì chính bản thân anh nữa.
***

Cô câm lặng ngồi sau xe anh không nói, hẳn cô đang hận anh lắm. Họ vừa bỏ đi giọt máu của cả hai, giờ đây ánh mắt cô nhìn anh sao căm phẫn, oán giận. Anh biết cô đau nhiều lắm, còn gì đau hơn khi người mẹ buộc phải bỏ đi đứa con vô cùng yêu quý còn nằm trong bụng.

– Em ngồi nghỉ đi, anh nấu cơm cho.

“Bốp” – Cô bất ngờ vung tay tát mạnh vào mặt anh. Anh sững sờ, một cô gái luôn nhu mì, dịu dàng, một cô gái luôn e dè, nhút nhát vừa giáng cho anh một nhát tát điếng người. Anh đứng im để cô xả nỗi đau, nỗi ấm ức.

– Đồ khốn, cút ra khỏi phòng tôi! Tôi không muốn anh thương hại.

– Anh xin lỗi!

– Cút!

Anh lặng lẽ bước ra, cô ngồi phịch xuống giường khóc nấc tự trách cho thân con gái dại dột.

Mấy tháng sau gia đình cô xin chuyển công tác cho cô về xuôi.

Hơn chục năm qua đi, cô đã có cuộc sống hạnh phúc bên chồng con, nhưng vết thương thì vẫn cuộn lên nơi lồng ngực mỗi khi nhớ về quá khứ. Người đàn ông cô vừa hận, vừa yêu, kể từ ngày về xuôi, cô đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc và cũng không còn tin tức gì của anh ta. Bất chợt, cô muốn biết giờ anh ta đã ra sao. Lần lại số điện thoại của xã cũ, cô nhấc máy gọi cho chị cùng làm ngày trước.

– Anh ấy mất rồi em ạ!

– Mất ạ?

– Ừ, hôm lũ ống bất ngờ về điểm trường, anh ấy cứu được bốn em học sinh thì kiệt sức bị nước cuốn đi….

– Lâu… lâu chưa chị?

– Cách đây ba năm.

– Thế… thế anh ấy lập gia đình chưa? – Cô nghẹn đắng nơi cổ.

– Chưa, khổ thân, chết mà chưa có vợ con gì, nhà anh ấy lại có mỗi anh ấy là con trai.

Tim cô đau nhói, nước mắt vô thức trào ra. Tại sao người đàn ông tệ bạc ấy lại khiến tim cô đau đến vậy? Phải chăng tình yêu đã có và nỗi đau đã từng luôn hiển hiện song hành đợi dịp trào lên để giày xéo trái tim cô?

Nghĩa tử là nghĩa tận, cô đến nhà anh thắp cho anh nén tâm hương. Ra về, cô run rẩy, cảm giác hụt hẫng, hối hận đan xen. Hai người phụ nữ, một đứa cháu thiểu năng dị dạng, chiến tranh đã đi qua nhưng nỗi đau vẫn còn ngự trị.

Mẹ anh thổn thức cầm tay cô: “Bố nó bị nhiễm chất độc da cam cô ạ, nên chúng nó sinh con cũng nhiễm chất độc da cam. Con gái tôi bị chồng nó bỏ để lấy vợ khác còn duy trì dòng giống. Giờ chỉ còn hai mẹ con với đứa cháu tật nguyền nương tựa vào nhau sống qua ngày…”.

Theo Chảnh (Khám Phá)

Loading...