Trong cuộc đời này, người bạn suốt đời mắc nợ không ai khác chính là Mẹ

Trong cuộc đời mỗi con người, chúng ta nợ nhiều nhất chính là cha mẹ. Cha mẹ một một đời hy sinh vất vả vì con, đến cuối đời cũng chỉ mong con cái trở về bên cạnh để bớt hiu quạnh tuổi già. Cha mẹ luôn như vậy. Chờ đợi con trưởng thành và chờ đợi con trở về.

Một câu chuyện về Mẹ và Con gái sẽ khiến chúng ta phải suy ngẫm. Liệu rằng, chúng ta đã thực sự quan tâm cha mẹ hay chưa?

Nhà có bốn người, bố mẹ và hai chị em. Bố thường vắng nhà vì đi công tác, chỉ có Mẹ và hai con quây quần. Em nhỏ đi học, bữa cơm lại chỉ có Mẹ và Con Gái. Nhưng khi Con Gái đi học, lại mỗi mình mẹ ở nhà. Mẹ thương Con Gái cả ngày cơm hàng cháo chợ , mỗi ngày đều nấu những món ngon chờ cô. Nhưng Con Gái thường về nhà khi tối muộn. Lúc ấy cơm canh Mẹ để dành Con Gái thường đã nguội ngắt. Mẹ lại lủi thủi thường hâm lại cơm canh cho nóng cho con. Những lúc ấy Con Gái ăn cơm như hoàn thành nghĩa vụ, vì thường cô đã ăn ở đâu đó rồi.

Mẹ thích nhất ngày chủ nhật, vì khi đó Con Gái được nghỉ, Con Gái sẽ ở nhà với Mẹ. Nhưng những ngày đó Con Gái lại thường tận dụng để mua sắm, để chơi bời với bạn. Đôi khi mẹ khuyên, Con Gái cười hi hí và bỏ ngoài tai.

Ảnh minh họa

Mẹ rất thích những giây phút êm đềm bên Con Gái. Mẹ sai Con Gái nhổ tóc sâu cho mẹ. Con Gái mới đầu chối lắm, Mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc Mẹ ra. Đến lúc ấy Con Gái mới giật mình xa xót. Tóc Mẹ đã bạc quá nửa rồi. Nước mắt Con Gái ứa ra, Con Gái cố nuốt nước mắt, nhưng nước mắt cứ theo nhau chảy không gì ngăn nổi. Đến khi Mẹ thấy vai Mẹ ươn ướt. Mẹ mới hỏi :

– Sao mày khóc thế con?

Con Gái sợ nói ra sẽ càng khóc thêm, Mẹ lại bảo:

– Cái đồ mít ướt!

Con Gái lau sạch nước mắt rồi nằm xuống cạnh Mẹ. Ôm Mẹ, cô mới nhận ra Mẹ gầy như thế nào. Nắm lấy bàn tay mẹ, cô tự an ủi mình rằng, Mẹ vẫn còn trẻ.

Ảnh minh họa

Mẹ cũng có bí mật của mình. Đó là chiếc hộp gỗ cuối giường. Chiếc hộp được khoá cẩn thận, Con Gái thấy nó từ khi Con Gái còn bé tí. Mỗi khi Con Gái hỏi về cái hộp, Mẹ lại bảo:

– Đừng động vào đấy, khi nào thích hợp thì tao cho.

Mấy lần như vậy, Con Gái nản, không hỏi đến cái hộp ấy nữa.

Vẫn như mọi ngày, cô gái đi học, mẹ vẫn thường lệ hỏi muốn ăn gì.

Không hiểu sao cả ngày hôm ấy Con Gái cứ thấy nóng ruột, Con Gái nhìn đồng hồ chăm chăm mong hết giờ . Hôm ấy lại là ngày ôn tập cuối kì. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng Con Gái vẫn xin về, xuống nhà xe để lấy xe về. Ra đến cổng, một người bán hoa ế mời Con Gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con Gái mua lấy, định bụng mang về nhà tặng Mẹ.

Về đến nhà vội vàng tìm mẹ nhưng không thấy, cô hốt hoảng khi thấy mẹ nằm trên giường, chân tay lạnh ngắt. Cô gào lên, gọi xe cấp cứu nhưng không kịp nữa rồi. Mẹ bỏ cô lại với bữa cơm cuối cùng chưa kịp ăn cùng nhau.

Con Gái vào phòng Mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con Gái tìm chìa khoá cái hộp. Ba rưng rưng bảo:

– Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.

Con Gái lấy mở ra. Bên trong hộp gỗ là một chiếc áo len trẻ con, áo của con gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên Con gái, rồi những thứ ngày xưa của Con Gái đều được mẹ cất giữ. Và dưới đáy hộp là một chiếc kiềng vàng, bên cạnh là một tờ giấy Mẹ viết ngay ngắn: ” Của hồi môn cho Con Gái mẹ.

Cha mẹ một đời vì con, nhưng đôi lúc chúng ta lại quá vô tâm. Tất cả có thể bỏ rơi ta nhưng cha mẹ sẽ không. Chăm lo cho ta từ khi ta còn bé đến ngày ta trưởng thành nhưng lại không cần báo đáp.

Theo Khoevadep

Chia sẻ