Có một thứ tình yêu gọi tên là: Vợ!

Người đã sẵn sàng từ bỏ tất cả để đến với một người là bạn, hy sinh tất cả để sống chung với bạn, liệu thứ tình cảm ấy đã được đón nhận và đền đáp xứng đáng?


Có một cô gái,

Cha mẹ đã nuôi dưỡng cô trong hơn hai mấy năm trời.

Chưa được nuôi bởi bữa cơm nào của gia đình bạn,

Chưa được uống một ngụm nước nào của gia đình bạn,

Chỉ bởi vì cô ấy thích bạn, yêu bạn,

Đã kết hôn với người cái gì cũng không có – là bạn.


Cô ấy gọi cha mẹ bạn là cha mẹ mình.

Cùng bạn sinh sống,

Còn phải chăm sóc bạn, chịu đựng bạn.

Từ một cô gái trẻ đẹp, rạng rỡ như đóa hoa,

Thành một người mẹ già cả tàn úa.


Cô ấy phải mang thai mệt mỏi, đau đớn suốt 10 tháng trời, bạn không hiểu được.

Cô ấy mang thai phải chịu đựng những cơn nghén khổ sở,

Ốm đau cũng không dám uống thuốc,

Khi đứa trẻ vừa sinh ra đời,

Đã lại nghiễm nhiên được mang theo họ của bạn.

Mang thai làm hỏng cơ thể cô ấy,

Bụng xuất hiện đầy những vết nứt rạn nhăn nheo.


Cô ấy đã phải chịu đau đớn khi sinh nở,

Thậm chí phải chịu mổ đẻ, rạch bụng kịp thời cứu con.

Có thể còn chịu trầm cảm sau sinh.

Vì cho con bú mà đôi bồng đào gợi cảm ngày nào đã teo tóp,

Thân thể chịu quá nhiều mệt mỏi già nua.


Cô ấy phải thức khuya dậy sớm chăm sóc con,

Mệt mỏi đến mức nào vẫn phải chịu đựng.

Cô ấy chăm lo con cái, rồi còn phải lo toan hết việc nhà,

Giải quyết các mối quan hệ phức tạp trong gia đình,

Vì gia đình, cô ấy phải hy sinh sự nghiệp của mình,

Vậy mà mỗi lần giơ tay lấy tiền vẫn phải xem sắc mặt của chồng.


Vì cô ấy đã lựa chọn bạn,

Đã bỏ qua rất nhiều người theo đuổi cô ấy,

Dành tất cả sự chăm sóc và tình yêu cho mình bạn.

Giúp bạn xử lý mọi chuyện từ nhỏ nhặt đến quan trọng,

Khi bạn cần một ai động viên, an ủi,

Vẫn là cô ấy đưa bờ vai để bạn dựa vào.


Người phụ nữ một khi đã kết hôn,

Đối với gia đình bố mẹ đẻ sẽ thành người khách,

Với gia đình chồng vẫn bị coi là người ngoài.

Vậy là cô ấy vì lấy chồng đã mất đi tất cả,

Nói cho cùng, chỉ nhận lại được một người ước hẹn đi đến cuối đời cùng cô ấy.


Nếu người ấy không yêu cô, không biết thương xót, bảo vệ cô,

Thì thực sự cô đã trở thành một người cô đơn không nơi nương tựa.

Cô ấy có thể chịu đựng tất cả những điều này,

Chỉ vì tình yêu với bạn!

Là một người chồng,

Hãy cùng gánh vác trách nhiệm gia đình với nhau,

Dùng trái tim chân thành yêu thương, bảo vệ người phụ nữ đã vì bạn mà sẵn sàng làm tất cả, từ bỏ tất cả!


Hãy biết công nhận, khen ngợi những nỗ lực của vợ,

Hãy để trái tim mong manh ấy có một nơi để dựa vào.

Người đàn ông nhất định phải đối xử tốt với vợ mình,

Trong suốt quãng đời còn lại của mình, mong rằng hai người sẽ luôn bên nhau, chở che cho nhau, hạnh phúc đến trọn đời.

Minh Anh/GIADINHMOI.VN

Chia sẻ