Sống ở đời đừng làm điều ảnh hưởng tới người khác, ông trời có mắt

Thời gian đầu, Thảo làm việc rất sơ sài và hay cáu gắt với cả chủ. Tôi đã định đưa em về quê, nhưng rồi, bỗng nhiên thấy em thay tính đổi nết hẳn, chăm chỉ hơn và quan trọng là em hứa sẽ làm việc tốt hơn chỉ cần tôi không đuổi em về.

Nhiều người thường cho mình cái quyền “muốn gì làm nấy”. Thế nhưng, sống ở đời, đừng bao giờ ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân. Đúng là bạn muốn làm gì là quyền của bạn, nhưng đừng nên làm những việc trái với luân thường đạo lý, vi phạm pháp luật hoặc đơn giản là gây ảnh hưởng tới hạnh phúc của người khác.

Làm như thế hậu quả không những một mình bạn gánh chịu mà còn biết bao người vạ lây.

Vốn là một cô gái không được học hành gì nhưng Thảo luôn tự hào và ngang ngược bởi vì cô được trời ban cho nhan sắc nuột nà khiến rất nhiều đàn ông điêu đứng.

Từ nhỏ, Thảo đã mất cha, chỉ còn một mình mẹ nuôi nấng cô. Tuy nhiên, dù mẹ có khuyên bảo thế nào, Thảo cũng nhất định không chịu học hành tử tế mà cả ngày chỉ theo đám bạn đua đòi ăn mặc hở hang.

Chính vì vậy, mẹ Thảo rất buồn phiền về cô con gái.

Tôi là hàng xóm của gia đình Thảo, thời gian gần đây về quê thấy mẹ cô hay rầu rĩ, ủ dột tôi bèn đưa ra ý kiến:

– Hay để cháu đưa em lên thành phố làm giúp cháu mấy việc nấu nướng, dọn dẹp, phần là vì cháu bận quá không làm được những việc đó phần là để Thảo tu tâm dưỡng tính luôn. Cháu sẽ trả công xứng đáng cho em và dạy bảo em từ từ.

Mẹ Thảo nghe thế thì mừng lắm vội vàng đồng ý ngay. Sau 3 ngày đấu tranh, mẹ Thảo cũng ép được cô đi theo tôi làm việc.

Vốn dĩ rất yêu quý hàng xóm nên tôi thực lòng muốn giúp Thảo. Hằng ngày tôi đưa sẵn thực đơn rồi bảo em đi chợ. Nhà cửa cũng chỉ cần quét dọn gọn gàng là được và tôi trả lương em mỗi tháng 5 triệu.

Thỉnh thoảng tôi quá bận, tôi đều nhờ chồng chỉ bảo cho Thảo những công việc cần làm.

Nào ngờ, lòng tốt của tôi chính là môi trường thuận lợi tạo điều kiện cho Thảo phản bội mình.

Thời gian đầu, Thảo làm việc rất sơ sài và hay cáu gắt với cả chủ. Tôi đã định đưa em về quê, nhưng rồi, bỗng nhiên thấy em thay tính đổi nết hẳn, chăm chỉ hơn và quan trọng là em hứa sẽ làm việc tốt hơn chỉ cần tôi không đuổi em về.

Tôi đã rất mừng vì tưởng mình thay đổi được một con người. Nhưng, một hôm trường con trai tổ chức picnic ở ngoại ô. Tôi bảo chồng dẫn con đi nhưng anh nói công ty có cuộc họp quan trọng không thể bỏ.

Vì thế, tôi đành thu xếp công việc để đưa con trai đi.

Nhưng khoảng giữa trưa, con trai tôi bị ngã chảy máu chân phải băng bó vì thế tôi bắt xe đưa con về trước.

Thật không tưởng tượng được, khi bước vào nhà, tôi nghe tiếng rên kỳ lạ. Thấy đôi giày của chồng vứt ngoài cửa, tôi tiến lại gần phòng ngủ, hé cửa nhìn vào thì choáng ngất khi thấy chồng mình và cô ô sin đang quần nhau trên giường.

Thấy vậy, tôi vội đẩy con trai về phòng riêng rồi đóng cửa.

Nghe tiếng động, chồng tôi và Thảo giật mình vôi mặc lại quần áo.

(Ảnh minh họa)

Lúc này, tôi mới từ tốn bước vào:

– Các người đang làm trò gì đây??

Thấy thái độ bình tĩnh của tôi, Thảo cũng tỏ vẻ thản nhiên:

– Làm gì thì chị cũng thấy rồi còn hỏi.

Chồng tôi run lẩy bẩy:

– Em…em đừng hiểu lầm, mà sao em lại về giờ này.

Tôi tiến đến vung tay cho chồng 1 cái tát. Chồng tôi ôm mặt còn Thảo thì cười khẩy:

– Vợ mà đánh chồng, thảo nào anh ta chán là đúng rồi.

Tôi tiến đến trước mặt Thảo, túm tóc cô ta:

– Đúng là nuôi ong tay áo. Sao cô có thể làm ra cái chuyện thất đức thế này hả??

Thảo đẩy tôi thật mạnh:

– Tôi thích làm gì là quyền của tôi, chị cấm được à?? Tôi còn trẻ, muốn thử nhiều cái, có sao không?? Sống ở đời, thích làm gì thì cứ làm đó thôi chứ.

Tôi nghiến răng nhìn vẻ mặt trơ trẽn của ả:

-Đúng, thích làm gì thì làm nấy nhưng đừng làm cái việc đồi bại, vô đạo đức và ảnh hưởng tới hạnh phúc người khác. Tôi nói cho cô biết, mẹ cô mắc bệnh cao huyết áp lai thêm bệnh đau tim, tôi mà nói tin này cho bà ấy, khéo bà ấy tăng xông chết đột tử. Cô sẽ vui lắm nhỉ khi mẹ mình chết rồi, không còn ai quản cô nữa??

– Chị…chị dám…

– Sao không dám?? Chẳng phải cô bảo thích làm gì thì làm đó sao?? Cô đang gián tiếp phá hoại hạnh phúc của tôi và hạnh phúc của cả mẹ cô nữa. Cút ra khỏi nhà tôi.

Thảo ú ớ không nói nên lời, tôi bèn đẩy cô ta thật mạnh ra ngoài:

– Nếu còn là con người, nên dùng não suy nghĩ về những hành động của mình đi.

Lần đó, tôi đã không làm gì Thảo bởi vì tôi biết với những kẻ mặt dày như Thảo, cô ta cũng sẽ không hiểu đạo lý là gì. Từ đó, tôi chỉ còn biết tránh xa gia đình đó, để mặc mẹ Thảo ngày càng héo mòn vì cô con gái vô liêm sỉ của bà.

Ht- Theo khoevadep

Chia sẻ