Người cha ở Đà Lạt ròng rã tìm con bị bắt cóc suốt nhiều năm bây giờ ra sao?

Tìm con trai mất tích cả ngoài đời thực lẫn trong giấc mơ ròng rã suốt 3 năm trời mà vẫn bặt vô âm tín. Hi vọng đối với người bố khốn khổ ấy ngày một mong manh.

Hình ảnh người đàn ông lam lũ khắc khổ trên chiếc xe dream cũ kỹ chở theo tấm bảng in hình và thông tin của con trai mất tích rong ruổi khắp mọi nẻo đường đất nước của anh Lương Thế Huynh (43 tuổi, ngụ xã Tà Nung, TP.Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng) suốt 3 năm qua khiến bất cứ ai chứng kiến đều không khỏi ái ngại, xót xa.

Anh Huynh treo bảng tìm con bên xe máy chạy khắp các tỉnh thà nh

Nỗi ám ảnh của người cha với tiếng gọi bí ẩn “Bố ơi! Bố ơi!”.

Ngày 21/6/2015 có lẽ sẽ mãi mãi ám ảnh đối với một người cha như anh Huynh là ngày cuối cùng anh nhìn thấy cậu con trai bé bỏng của mình trước khi mất tích không một dấu vết.

Người cha ở Đà Lạt ròng rã tìm con bị bắt cóc suốt nhiều năm bây giờ ra sao?

Vào ngày đó vợ anh là Lê Thị Yến (36 tuổi, cán bộ tại UBND xã Tà Nung), cùng con gái là Lương Hải Anh (7 tuổi) đi du lịch tại Nha Trang cùng cơ quan, nên anh Huynh chở cháu Vương đi vào nhà cũ trong vườn cà phê của gia đình ở Tà Nung. Khi anh đang cho cá ăn dưới hồ thì ai đó vào nhà bắt cóc cháu.

Anh Huynh kể: “khoảng 10 giờ 30 ngày 21.6, anh Huynh ra ao cá cách nhà khoảng 60m để cho cá ăn. Lúc đó, cháu Vương ngồi chơi trong nhà một mình. Anh Huynh bị trật chân làm đổ cám (thức ăn cho cá) nên mải mê bốc cám bỏ vào thau. Đúng lúc này anh nghe tiếng chó sủa, và tiếng con trai gọi “Bố ơi! Bố ơi!…”. Nghĩ rằng cậu con trai chơi với mấy chú chó nên bị cắn giỡn nên Vương gọi bố. Anh Huynh nói vọng vào nhà: “Con cứ ở đó, bố đang cho cá ăn”.

Sau khi bốc cám, anh Huynh ra bờ ao cho cá ăn thì nghe chó sủa dữ dội hơn rồi tiếng con gọi giọng sợ hãi, anh Huynh thấy lo lắng vội chạy vào nhà. “Tôi giật mình khi không thấy con đâu, vội chạy khắp vườn tìm, gọi cháu rồi chạy sang nhà hàng xóm hỏi cũng không thấy con đâu”.

Anh Huynh không thể tin con mình bị bắt cóc nhưng sau khi chạy khắp xóm tìm, gọi nhiều người thân tìm cháu nhưng không thấy nên anh trình báo công an xã. Tiếng gọi tuyệt vọng của con ám ảnh anh Huynh suốt những ngày đi tìm con. Nhắc đến đó, nước mắt ậc ra trên khuôn mặt người đàn ông héo sọm sau những tháng ngày tất tả tìm con. “Nếu mình vào sớm hơn thì giờ này mình đang ôm con ở nhà rồi, trời ơi, nếu…” – anh Huynh thảng thốt.

Mải miết tìm con trong vô vọng

Thương con đến đứt ruột, gia đình bán hết tài sản để anh lên đường tìm kiếm con trai bé bỏng. Trên khắp các tỉnh thành đều in dấu hình ảnh người cha khốn khổ lam lũ với hành trình tìm lại núm ruột của mình để gia đình được đoàn tụ.

Hơn 1 năm ròng rã tìm con mất tích, cha đà nh ngậm ngùi đau đớn lập bà n thờ cho con trai 3 tuổi - Ảnh 3.

Còn hi vọng có nghĩa là không tuyệt vọng, trời nắng cũng như trời mưa, mùa nóng cũng như mùa lạnh, đau thì vào viện uống thuốc, hết bệnh lại lên đường tìm con, người cha cứ thế ròng rã đi tìm con cả ngoài đời thực lẫn trong giấc mơ. Cứ thế, đã 3 năm trôi qua, cha vẫn miệt mài nuôi hi vọng nhưng mãi vẫn chưa thể tìm ra đứa con trai bé bỏng mất tích khi chỉ vừa 3 tuổi.

Như người bị bệnh nan y vái tứ phương cứu chữa, cứ hễ nghe ở đâu có manh mối hay thông tin gì về con trai, anh Huynh lại đi tìm con về, dù xa xôi đến mấy cũng chẳng ngại, chỉ cần đứa trẻ mà người ta bảo giống bé Vương chính là con mình. Nhưng trời chắc còn muốn thử thách sự kiên nhẫn của người cha, lần nào anh Huynh cũng trở về nhà một mình.

Nguoi cha 6 thang di xe may tim con mat tich gay xuc dong hinh anh 2

“Mỗi lần đến nơi nào nơi ấy người dân xúm lại quan tâm hỏi han, lấy điện thoại lưu lại thông tin. Có nơi bà con hỗ trợ lộ phí, giúp đỡ chuyện ăn uống sinh hoạt. Ròng rã trong nhiều năm, chỉ cần một thông tin nói rằng ở đâu có người giống con mình là anh lại lên đường. Và có những lần tưởng như chỉ trong một chút mong manh nào đó, con lại về với gia đình anh Huynh. Nhưng thời gian cứ trôi qua, cuốn mọi thứ vào vô vọng.

 Anh Huynh đi đến bất cứ nơi đâu có tin tức của con trai.

Từng có thời điểm, khi anh Huynh quyết định trở về nhà làm ăn kiếm tiền nuôi gia đình, một bài báo đã đưa tin gia đình anh tìm được con ở Gia Lai. Nội dung bài viết rằng nhờ lực lượng chức năng ở Gia Lai, anh Lương Thế Huynh đã tìm thấy con trai là bé Lương Thế Vương sau 2 năm mất tích. Người cha đáng thương đã bật khóc khi đọc bài viết này, anh không hiểu vì sao người ta có thể bịa đặt thông tin tàn nhẫn đến thế.

 Không quản ngại khổ cực thế nà o, ai chỉ đâu thì đi đó.

Để có chi phí đi tìm con, vợ chồng anh đã phải bán nhẫn cưới, các đồ đạc quý giá khác. Có giai đoạn hai vợ chồng phải đối mặt với số nợ nần gần 400 triệu đồng, thường xuyên bị chủ nợ đòi. Rẫy cafe không người chăm sóc thì hư hỏng nặng.

Thế nhưng, trải qua 3 năm ròng rã, sau rất nhiều nỗ lực của gia đình và cộng đồng, anh Huynh đau đớn khi chỉ được gặp con trong những giấc mơ.

Lập bàn thờ cho con nhưng vẫn mong chờ một điều kỳ diệu.

Từ ngày con trai mất tích, ngôi nhà chẳng còn tiếng cười, hai vợ chồng anh Huynh không tha thiết làm gì nữa, chỉ chầu chực bên điện thoại mong ai báo tin tốt lành đến với họ. Nhưng hi vọng rồi lại thất vọng mà cuộc sống vẫn tiếp diễn, hai vợ chồng phải tiếp tục với hai chữ “mưu sinh”.

Hơn 1 năm ròng rã tìm con mất tích, cha đà nh ngậm ngùi đau đớn lập bà n thờ cho con trai 3 tuổi - Ảnh 8.

Suốt thời gian mải miết đi tìm, dù không muốn nhưng hai vợ chồng anh Huynh đã phải nghĩ đến trường hợp xấu nhất xảy ra. Anh chia sẻ: “Tôi không dám tin là cháu đã bị bắt cóc bán lấy nội tạng rồi bị người ta phi tang xác nhưng cũng có thể điều tồi tệ ấy đã xảy ra.” Vì vậy vợ chồng anh đã lập bàn thờ nhỏ cho cháu. Đây cũng là cách để anh chị tự an ủi tinh thần”.

Bàn thờ của bé đặt chung với bàn thờ phật, với di ảnh nhỏ của con trai treo một góc nhỏ trên tường. Mỗi ngày gia đình anh đều thắp hương cho cậu con trai bé nhỏ xấu số. Anh Huynh cũng mặc định ngày 21/6, ngày mà bé Vương bị bắt cóc là ngày giỗ.

Hơn 1 năm ròng rã tìm con mất tích, cha đà nh ngậm ngùi đau đớn lập bà n thờ cho con trai 3 tuổi - Ảnh 6.

Chiếc bàn thờ giờ có thêm một góc nhỏ thờ cậu con trai 3 tuổi.

Dù đã lập bàn thờ cho con nhưng trong thâm tâm, anh Huynh vẫn luôn mong chờ điều kỳ diệu sẽ đến. Người cha tự nhủ, biết đâu một ngày nào đó, cậu con trai sẽ quay về với căn nhà nhỏ, cha mẹ và chị gái đang mong chờ ở nhà. “Từ ngày bé Vương mất tích, ngày nào tôi cũng mở kinh phật để cầu mong an lành sẽ đến”, anh nói.

Chị Yến (vợ anh Huynh) cũng không còn nước mắt để khóc nhiều như những ngày đầu. Điện thoại chị vẫn để hình nền cậu con trai út như một cách để người mẹ giữ lửa niềm tin. “Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, bàn thờ con giờ cũng lập rồi nhưng nó mất thì cũng phải thấy xác. Hy vọng sẽ có điều kỳ diệu đến với gia đình. Giờ hai vợ chồng phải cố gắng để nuôi bé lớn trưởng thành”, chị nghẹn ngào chia sẻ.

Bé Hải Anh (7 tuổi, con gái đầu) chưa đủ lớn để hiểu hết nỗi đau của cha mẹ. Trước kia, cô bé vẫn ngây thơ tin rằng em trai đang đi chơi mà “sao em đi chơi lâu về quá”. Nhưng có lẽ, do em đi lâu không về, cô bé cũng dần dà hiểu được sự bất hạnh mà gia đình mình gặp phải.

 Con gái lớn Hải Anh của vợ chồng anh Huynh.

Con gái lớn Hải Anh của vợ chồng anh Huynh.

Hơn 1 năm ròng rã tìm con mất tích, cha đà nh ngậm ngùi đau đớn lập bà n thờ cho con trai 3 tuổi - Ảnh 5.

Anh trở về tu trang lại nhà, ổn định cuộc sống với vợ và con gái lớn Hải Anh, sau một thời gian dài lang thang tìm con trai. Và sau tất cả, anh vẫn tin tưởng vào điều kỳ diệu để nói hai tiếng đoàn tụ với con trai nhỏ bé của mình.

Theo Phụ nữ sức khỏe/ Báo Gia đình Việt Nam

Chia sẻ