Nghiệt duyên

Có những mối quan hệ tưởng như sâu đậm, chớp mắt một cái đã dửng dưng trở thành người cũ.

Hai người gặp nhau vào một ngày mùa hè oi bức, cái nóng của Hà Nội khiến lớp trang điểm của cô đổ hồ hôi đến khó chịu.

Anh đến đón cô trong bộ trang phục màu trắng, chiếc quần đũi và chiếc áo sơ mi dài tay đồng màu khiến anh có chút gì đấy lãng tử và phong trần, nói thật, đây hoàn toàn không phải mẫu đàn ông cô ưa thích.

Anh dắt cô đến một quán bánh, nói đúng ra nó là quán bánh kem hoa quả. Có nghĩa là trên món ăn đấy có cả bánh, cả kem lẫn cả hoa quả, hương vị tan trong miệng khiến cô muốn nhắm chặt mắt lại, vì cô không thích những món ăn như vậy. Nhưng vì là lần đầu gặp gỡ, lịch sự tối thiểu cô vẫn muốn giữ cho mình chút gì đó duyên dáng nên nụ cười trên môi vẫn chưa giảm bớt.

Cô nhận thấy anh là một người đàn ông rất giỏi nắm bắt tâm lý phụ nữ, anh rất hiểu về phụ nữ. Lần gặp nhau đầu tiên, mỗi thìa bánh anh đều tự tay đút cho cô, ngay cả khi cô cầm ly nước lên uống anh cũng đưa tay đặt một tờ giấy bên dưới ly nước của cô, cô thắc mắc.

“Anh làm gì thế?”.

Anh cười nói: “Để nước không chảy ra người em”.

Anh rất tâm lý và ga lăng, nhưng có lẽ cái am hiểu về phụ nữ quá nhiều của anh không phù hợp cho một cô gái đã quá trải đời và đi qua nhiều giông tố như cô.

Hai người ăn xong, anh rất tự nhiên nắm tay cô qua đường để lấy xe, anh cẩn thận đến mức để cô đi đằng sau, còn anh bao bọc cô ở đằng trước.

Ngồi sau xe anh, anh hỏi cô.

“Em có thích xem bói không?”. Giọng anh rất ấm, rất đàn ông.

“Cũng bình thường, vui thì cũng được”. Cô trả lời qua loa.

Thế là sau đấy anh dắt cô đến một quán coffe có phong cách bài trí khá là u ám, mà rất lạ mắt. Hai người ngồi một lúc, từ dưới lầu có một người đàn ông đi lên, ban đầu anh đã giới thiệu, đây là chủ quán.

Người đàn ông ấy bước đến gần rồi ngồi xổm xuống. Trên tay anh ta có một cái khay, có hoa hồng, có nến, có một quả dưa hấu bổ theo hình thù lạ mắt.

“Anh được một người ủy thác tặng quà cho em, và người ấy muốn bày tỏ tình cảm với em, nên đã căn dặn anh rất cẩn thận để chuẩn bị những món quà này”.

Anh ta rất say mê giải thích từng món quà một, cô chỉ cười qua loa, vì cô biết là người đàn ông bên cạnh tôi đã bày ra trò này.

Có lẽ anh nghĩ tôi sẽ cảm động, nhưng không, cô chỉ cảm thấy người đàn ông này quá mức ra vẻ và cho rằng bất kể người phụ nữ nào cũng sẽ say mê khi anh ta làm như thế. Cô biết, đây có lẽ không phải lần đầu anh ta làm như vậy.

- cham - Nghiệt duyên
Không lâu sau có một người bước đến nói rằng được nhờ bói cho cô, cách thức bói bằng một quả cầu, rất mới lạ. Cô và cô gái ấy ra một góc riêng nói chuyện, cô gái ấy nhìn cô, cô nhìn cô ấy.

“Chị biết, em không cảm động sau một màn vừa rồi”.

Cô chỉ cười, không đáp.

“Chị cũng biết, em không có cảm giác an toàn với người đàn ông này”.

Cô liếc nhìn người đàn ông phía xa, anh đang nhìn cô cười dịu dàng.

“Chị cũng biết, em đã trải qua một cuộc tình đau khổ, dằn vặt nhiều năm mới có thể đứng dậy được, nhưng em có tin không, cuộc tình này là cuộc tình em không thể tránh được. Em là con người cố chấp, chị càng nói cho em cái sai, em lại càng muốn tự mình kiểm nhiệm cái sai đấy”.

Cô lúc này mới mở miệng. Nói rất khẽ.

“Em rất muốn thử mở lòng ra lần nữa”.

Chị ấy hất cằm về phía anh ta, cười nhạt.

“Em sẽ yêu lần nữa, sẽ khổ lần nữa, nhưng em sẽ không vấp ngã nữa đâu, vì em đã hết niềm tin rồi, em chỉ yêu, chỉ yêu mà không tin. Tình cảm này bắt đầu là sai, nhưng em vẫn sẽ đi tiếp dù biết là sai”.

Khi ấy cô chỉ nghĩ đây chỉ là một màn bói vui, chỉ là cô gái này đã xem qua facebook cô và là một người giỏi nắm bắt tâm lý người khác, nhưng cô đã nhầm. Nhân duyên này, gặp gỡ là sai, yêu đương là sai, ngay từ khi bắt đầu đã là sai lầm.

Gặp người không nên gặp, yêu người không nên yêu. Duy trì một tình cảm ngay từ khi bắt đầu đã là sai lầm. Nếu biết sai người, ngay từ đầu chúng ta đã không nên gặp gỡ. Nếu biết em sai rồi, khi ấy nhất định sẽ không nắm lấy tay anh. Để rồi cùng anh đi xuống vực thẳm, giết em đến chết.

Sau ngày hôm ấy, cô vẫn tiếp tục duy trì tình cảm này, dần dần, cô bắt đầu yêu anh, không phải yêu vì anh đẹp trai hay phong độ. Có lẽ yêu vì anh đến đúng thời điểm, đến với cô khi tôi đang chênh vênh và lảo đảo trong cuộc sống này.

- nam mo thay hon co diem bao gi phunutoday vn - Nghiệt duyên
Thời gian thấm thoát trôi qua, hơn một tháng yêu nhau, tình cảm ngày một sâu, tin yêu ngày một lớn. Anh là người cô cho rằng bản thân có thể tin tưởng, Cô dành trọn những tin yêu còn sót lại sau những tháng năm đổ vỡ cho anh, coi anh như một vị thần cứu rỗi cô ra khỏi nỗi đau quá khứ.

Và cuối cùng, chuyện nên đến cũng đến, lần đầu tiên hai người qua.n h.ệ vào một ngày mùa đông lạnh căm. Anh lái xe đến đón cô trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc trong xe. Cô mặc một chiếc váy trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo da màu đen.

Anh đưa cô đến một quán ăn bình thường, hai người ngồi ăn và nói chuyện rất vui vẻ.
Sau đó anh và cô đến một khách sạn có lẽ anh khá quen thuộc, vì anh nói đây là chỗ bạn anh mở. Trong xe, anh một tay lái xe một tay nắm lấy bàn tay cô, siết chặt khiến trái tim cô ấm đến nóng bừng.

Anh đưa cô lên phòng, bài trí ở căn phòng này ấm áp vô cùng, vì đây là lần đầu của cô và anh, nên mãi sau này, cô chưa từng quên được nó, chưa từng quên được nỗi đau sau đó anh gây ra như thế nào.

Anh kéo nhẹ nhàng khóa sau lưng cô xuống, lộ ra tấm lưng trần gợi cảm. Nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, nụ hôn nhẹ men theo bờ môi xuống đến cổ. Chiếc váy trắng được cởi xuống nhanh chóng, lộ ra bộ nội y màu đỏ rực như máu, anh chậm rãi lột từng thứ trên người cô xuống một cách thuần thục.

Từ nhẹ nhàng đến mãnh liệt, từ dịu dàng đến khao khát, anh nuốt trọn bờ môi cô, xâm nhập vào cơ thể cô từng lần mạnh mẽ khiến cô run lên từng nhịp.

“Em yêu anh chứ”. Trong cơn mê loạn, anh khàn khàn lên tiếng hỏi.

Cô mở mắt nhìn anh, cắn chặt đôi môi, bật ra tiếng “Yêu” đầy gợ.i tì.nh.

Từng có người nói với cô, đừng trả lời câu hỏi của đàn ông ở trên giường. Vì tất cả những thứ ở trên giường đều chỉ là trò tiêu khiển, làm nền cho trận hoan ái chứ không phải là thật.

Đàn ông nói yêu một trăm lần trên giường, không tin được một lần.

Nhưng cô lại vô tình tin anh, tin người đàn ông bề ngoài phong lưu và xung quanh đầy những ong bướm mật ngọt này.

Cho đến khi cô mệt đến thấp giọng cầu xin anh mới buông tha cho cô, nằm trên lồng ngực anh, cô cùng anh kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện, nói lại về ngày cầu mới quen, về lúc anh làm quen cô qua facebook một cách buồn cười đến thế nào.

Anh đưa cô về nhà đã là 11:00 trao cho cô nụ hôn rất nhẹ, anh bước xuống xe mở cửa cho cô, từng bước nhìn cô khuất bóng sau cánh cửa nhà mới chịu rời đi.

- nguoiyeucu4 - Nghiệt duyên
Nằm trên giường nhắn tin cho anh.

“Anh về chưa?”.

“Anh về rồi”.

“Vậy anh ngủ sớm đi”.

“Được rồi, anh yêu em”.

“Em biết rồi”.

Cô tắt điện thoại nằm nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nhớ lại trận hoan ái vừa rồi không khỏi khiến cô đỏ mặt. Cô thật sự, rất yêu, rất yêu người đàn ông này.

Hóa ra đôi khi tình yêu chỉ là đơn giản như thế, một nụ hôn nhẹ, một cái nắm tay khe khẽ cũng đủ khiến trái tim loạn nhịp. Tình yêu của cô từng tan vỡ, người đàn ông cô từng yêu thương đến cùng cực lừa dối một cách tàn nhẫn và rời xa cô không một lời xin lỗi. Cô từng cho rằng bản thân đời này không thể yêu ai hết mình một lần nữa, nhưng hóa ra không phải thế.

Trên đời này, không có người chúng ta yêu nhất.

Mà chỉ có người chúng ta yêu nhất trong một khoảng thời gian nhất định nào đó mà thôi.

Những ngày sau trôi qua rất bình thường, anh thường đón cô mỗi tối, hai người đi ăn, đi coffe, có khi lại đến chỗ quen thuộc để níu giữ hơi ấm của nhau.

Hôm nay anh cùng cô đến quán coffe lần đầu gặp nhau, vẫn lựa chọn chỗ ngồi lần trước, anh và cô gọi một cặp nước tình nhân.

Ngồi được một lúc thì chủ quán là em của anh bước tới.

“Em cho anh mượn anh ấy một lúc được không”.

Cô cười vui vẻ: “Dạ được, anh cứ mượn đi”.

Trước khi rời đi anh còn dặn dò cô ân cần: “Ngồi đợi anh nhé”.

Cô cười dịu dàng, gật đầu nhè nhẹ khiến anh an tâm .

Ngồi một lúc khá lâu, cô nhớ đến hôm qua lúc đi ăn có cùng anh chụp một vài bức ảnh bằng điện thoại của anh, đúng lúc anh để điện thoại trên bàn mà đi ra ngoài. Cô mở máy nhưng lại không có mật khẩu, gõ hai lần đều sai, chỉ còn lần thứ ba cuối cùng thì cô gõ bốn số không thì lại thành công.

Cô không tò mò những vấn đề riêng tư của anh nên chỉ vào mục hình ảnh để lấy ảnh ngày hôm qua, thì đập vào mắt là một hình ảnh anh chụp cùng cô gái khác mặc áo đỏ, nhìn số ngày ghi bên trên bức ảnh, cô nhìn chiếc áo anh mặc, chiếc xe anh đi, là vào ngày anh và cô lần đầu quan hệ với nhau. Thời gian là ngày sau đấy hai mươi phút.

Vị trí cô ngồi còn chưa kịp nguội, hơi ấm còn chưa kịp tan. Trái tim cô như có ai bóp mạnh, đau đến rơi nước mắt ngay khoảnh khắc này. Anh trong ảnh cười rất tươi, còn cô gái kia cúi đầu bấm điện thoại. Cô cười, cười đến cay đắng.

Cô đặt điện thoại của anh về vị trí cũ, cầm túi sách đi xuống lầu thì gặp người đã bói cho cô hôm ấy, nhìn thấy cô nước mắt lăn dài thì kéo tay cô vào nhà vệ sinh. Đưa cho cô một tờ giấy.

“Bị lừa dối rồi à”.

Cô không đáp, chỉ bật khóc đến ngẹn ngào, cô không dám tin, sau nhiều năm như thế cô vẫn chỉ là một con ngốc.

“Em phải làm sao đây, em muốn rời khỏi đây”.

“Em muốn về chị sẽ đưa em về, nhưng chị biết em sẽ không hèn nhát bỏ đi như thế đâu”.
Mười phút sau cô lau sạch nước mắt, tô lại son môi và trở về bàn mình ngồi. Rất nhanh sau đó anh quay lại, nhìn khuôn mặt còn vương nước mắt của cô anh đã cảm nhận được có điều gì đó không ổn.

“Em sao thế?”.

Cô ngiêng đầu hỏi anh, rất chậm: “Anh có lừa dối em điều gì không”.

Anh đáp rất nhanh, rất chắc chắn: “Không có gì cả”.

Đặt điện thoại của anh ra trước mặt anh, anh tự hiểu mà mở màn hình, nhìn bức ảnh trên màn hình anh như giật mình.

“Anh không phải như em nghĩ, em cho anh giải thích”.

Cô cười: “Anh giải thích thế nào, giải thích là anh vừa đưa tôi về anh đi cùng người khác. Giaỉ thích là anh nói với tôi anh đã về nhà mà đi cùng người khác? Anh định giải thích thế nào, anh nói xem anh định giải thích thế nào”.

Cô gần như phát điện mà hét lên, mặc kệ những ánh mắt xung quanh nhìn mình, cô gạt mạnh tất cả những đồ vật trên bàn rơi xuống mặt đất vỡ toang, những mảnh vỡ tựa như trái tim cô lúc này, vỡ vụn đến thương tâm.

Anh sợ hãi ôm chặt lấy cô, nước mắt cô lăn dài trên khuôn mặt thanh tú.

“Anh xin lỗi, anh xin lỗi em cho anh cơ hội giải thích, hôm đấy là nó bảo người nhà nó bị tai nạn, nhờ anh đưa vào viện giúp, chứ anh và nó không có gì với nhau cả”.

Cô gạt tay anh ra, cười đến quặn lòng.

“Anh bảo tôi phải tin anh thế nào đây, anh lừa dối tôi mà anh muốn tôi tin anh thế nào đây. Ai hứa một đời không lừa dối, ai hứa với tôi một đời thật thà, đây là cái một đời của anh đúng không?”.

Cô cầm túi sách dứng dậy thì bị anh kéo lại, ôm lấy cô rất chặt giống như chỉ sợ buông ra cô sẽ đi mất.

Cuối cùng cô cũng tin, trên đời này thật sự có duyên phận, cũng có nghiệt duyên.
Có những người xuất hiện để làm nhau hạnh phúc, còn có những người xuất hiện chỉ để làm tổn thương người còn lại, chỉ vậy thôi.

Ngay từ phút bắt đầu, cô đã chuẩn bị tâm lý cho những tổn thương, nhưng sao lúc này, trái tim lại có cảm giác thật sự không chịu đựng nổi tiếp nữa.

Không phải là không yêu nhau, chỉ là yêu nhau nhiều, nhưng vẫn muốn yêu thêm nhiều người khác nữa.

Không phải anh không cần cô, chỉ là cần cô rồi, nhưng vẫn dự trữ thêm nhiều người khác. Để khi cần, có lẽ không cô đơn.

Ôm cô thật chặt vào lòng, luôn miệng nói câu xin lỗi.

“Anh có thể gọi điện thoại cho họ để chứng minh, anh có thể làm tất cả vì em”.

Gạt tay anh ra, cô nấc ngẹn đến thương tâm: “Tôi có mong cầu anh làm gì cho tôi đâu, chỉ cần anh yêu tôi một cách thật thà nhất cũng khó đến thế sao”.

“Không khó, thật sự không khó, chỉ là em hiểu lầm rồi, vì anh lo em suy nghĩ nên mới không muốn nói ra, không phải anh muốn dấu em”.

Trên đời này nực cười nhất là suy nghĩ nói dối để tốt cho đối phương, mà không ai hiểu một điều rằng, đến khi đối phương phát ra điều dối trá ấy, họ còn đau hơn trăm ngàn lần.

Sau hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng cô cũng bình tĩnh ngồi đối diện với anh, anh nắm lấy tay cô không buông, mặc cho cô cố gắng gạt ra thế nào.

“Anh không cần hứa, chỉ cần anh đảm bảo, sẽ không có lần sau nữa là đủ rồi”. Cô sẽ chấp nhận tha thứ cho anh lần này, chấp nhận thứ tha mặc dù cả đời sẽ không quên được nỗi đau này.

Lần đầu của cô và anh, kỷ niệm mà cô muốn nhớ một đời, lại chỉ cầu một đời quên lãng.
Anh gật đầu kiên định, mỉm cười rực rỡ, đôi mắt đỏ hoe gần như sắp rơi lệ.
“Em hãy tin tưởng anh, sẽ không có lần sau”.

Tình yêu chính là như thế, cho dù họ có phạm lỗi ra sau, gây ra tổn thương nhường nào. Chỉ cần trái tim còn đập, nhất định còn cố gắng duy trì.
Cô nằm trên giường cùng anh, cầm điện thoại của anh lướt facebook, đột nhiên ngiêng đầu qua hỏi.
“Tuần sau sinh nhật em gái anh đấy”. Cô nói nhạt nhòa, nhưng ngữ khí châm chọc rõ rệt.
“Mặc kệ nó”. Anh nói không được thoải mái cho lắm.
“Anh có đi không?”. Cô chống cằm, hỏi tiếp.
“Không biết nữa”.

Hai người im lặng với nhau hồi lâu, đến nay thời gian bên nhau cũng gần bốn tháng, cô dần cảm nhận thấy có nhiều điều đổi thay, nhưng bản thân lại không rõ rốt cuộc điều gì đang thay đổi.

Trầm ngâm một lúc lâu, cô thấp giọng: “Có thể không đi được không, em không muốn suy nghĩ”.

Người em gái này của anh, cô có cảm giác bất an, là người mà anh đã từng một lần vì cô ta nói dối cô. Từng làm vỡ tan mộng tưởng đẹp đẽ về lần đầu tiên của cô và anh, vẫn chính là cô ta.

“Được, anh không đi”.

Cô ngồi dậy cười rực rỡ như đóa tường vi, xinh đẹp tỏa ra thứ ánh sáng chói mắt: “Hứa nhé”.

Anh gật đầu, cười nhạt: “Anh hứa”.

Cô cúi xuống hôn nhẹ lên môi anh, nụ hôn mang theo bao nhiêu tin yêu và mộng tưởng.

Có đôi lúc, bản thân chỉ cầu mong cuộc đời này bớt đi vài đợt sóng gió, thêm vài vài đợt bình yên. Nhưng đời luôn đem đến cho bản thân quá nhiều ưu phiến, sóng nọ chưa đi sóng kia lại tới, đời này lấy đâu ra hai chữ bình yên.

Một tuần trôi qua nhanh như sáng chiều, cô ngồi thẫn thờ trong quán coffe, nhìn bức ảnh trên màn hình laptop mà thời gian như ngừng lại.

Bức ảnh là bốn người chụp với nhau, thời gian là tối ngày hôm qua, hiện nay mỗi club khách hàng đến đều sẽ có ảnh để lưu giữ lại tại trang web của club.

Cô bắt đầu hối hận vì sự tò mò chết tiệt của bản thân, vì sự đa nghi quá đáng mà đẩy bản thân xuống tận cùng đáy vực.

Trên ảnh là bốn cô gái chụp ảnh cùng nhau, nhưng bức ảnh có lẽ sẽ rất bình thường, nếu bóng lưng quen thuộc ấy không lọt vào màn ảnh.

Dáng người đàn ông cao và hơi gầy, bộ quần áo quen thuộc sáng hôm đấy anh còn mặc khi đi cùng cô. Phía ra đỉa quần còn cheo một trùm chía khóa nhỏ, chỉ cần nhìn qua cũng có thể dễ dàng nhận ra bóng lưng này là của ai.

Gấp lại laptop, cô thanh toán tiền rồi ra khỏi quán coffe, ngồi trên taxi, cô vô thức đến mức tài xế hỏi đến ba câu “Cô đi đâu”. Cô mới lên tiếng trả lời.

“Cho cháu đi một vòng Hà Nội đi chú”.

Tài xế nhìn cô khó hiểu nhưng vẫn lái xe đưa cô đi xung quanh Hà Nội.

Cảnh sắc bên ngoài trôi qua tầm mắt, cô nhìn những con đường quen thuộc, những quán ăn từng thưởng thức cùng nhau, sao lúc này bản thân cô lại có cảm giác muốn rời xa thành phố này đến thế. Thành phố này khiến cho cô sợ hãi, sợ rằng nếu cứ duy trì, cô sẽ gục ngã mất.

Cô bấm điện thoại gọi cho anh, đến cuộc thứ ba anh mới nghe máy.

“Anh đang làm gì đấy”. Cô hỏi.

“Anh đang ở nhà, mới dọn nhà xong”. Anh nói giọng có vẻ mệt mỏi.

- 1460800421 anh - Nghiệt duyên
Cô không trần trừ mà trực tiếp nói.

“Nói ngắn gọn cho em biết, tối qua anh có đi đâu hay không’.

Anh trả lời rất nhanh: “Đi đâu là đi đâu”.

“Em chỉ hỏi anh có đi đâu hay là không?”. Cô dần cao giọng, kiên nhẫn gần đi đến giới hạn.

Anh tỏ ra bực mình với cô, lớn tiếng quát: “Tôi chẳng đi đâu hết, có gì cô cứ nói, đừng có vòng vo”.

Cô cảm thấy ngực mình đau, rất đau, giống như anh đang dùng một vật nhọn đâm vào rồi đục khoét. Cô rất muốn chửi thề, rất muốn… Nhưng cô biết trong lúc tức giận, lời nói không suy nghĩ có thể gây tổn thương đến người khác. Cô không muốn làm anh tổn thương.

“Tối hôm qua anh có đi sinh nhật em anh không?”. Cô nén cảm xúc, nhẹ nhàng hỏi.

“Không, đi đâu mà đi”. Anh vẫn nói dối.

“Em hỏi lại là có hay không?”.

“Không là không”. Anh kiên định với ý kiến của mình.

Cô cúp điện thoại, gửi bức ảnh đã chụp lại cho anh, mười phút sau anh mới nhắn tin lại cho cô, cô còn nghĩ anh đã nhận, nhưng không, anh vẫn chối cãi.

“Nhìn có cái lưng mà cô nói là tôi, cô bị điên à”.

Cô mệt mỏi đến mức khó thở, không biết nên nói gì tiếp với anh.

Vài phút sau cô nhắn lại cho anh, một dòng chữ ngắn ngủn.

“Em đã cho anh cơ hội nói thật, nhưng anh không nói. Bây giờ em mệt rồi, kết thúc đi”.
Nhắn xong cô lập tức chặn số máy anh, chặn facebook và toàn bộ những thứ anh có thể liên lạc với cô. Lúc này cô mới cảm thấy, cuộc đời này đúng là nhiều điều oan trái với cô.

Người đàn ông trước kia của cô, cả một quá trình ở bên nhau chưa một lần nói dối, nhưng rồi đến cuối cùng lại phản bội cho cô một nhát thấu sương thấu tủy.

Người đàn ông hiện tại, cả một con đường chỉ toàn nói dối cô, chưa một lần thật thà từ những điều nhỏ nhất.

Cô từng cầu chỉ cầu đời này cho cô bình yên, sao lại toàn đem đến những ưu phiền.
Nhìn ra ngoài xe, Hà Nội đẹp, rất đẹp nhưng cũng rất cô đơn. Mỗi con phố, quán ăn, đều gắn liền với một kỷ niệm nào đấy, cô từng sợ hãi chạy trốn khỏi Hà Nội năm năm. Đến khi trở về, gặp người đàn ông hiện tại, cứ ngỡ là nhân duyên, nào ngờ chỉ là nghiệt duyên.

Tối hôm đấy cô không về nhà sớm mà tụ tập đám bạn đi uống rượu ở một con phố náo nhiệt. Hai nữ hai năm ngồi đối diện nhau, đứa bạn gái ngồi cạnh cô lên tiếng.

“Hôm nay nó thất tình, nên hai đứa chúng mày đừng có uống nửa vời, say hết cho tao”. Nói xong nó chỉ chỏ vào hai thằng đàn ông đang cười ngoác miệng ở đối diện.

“Rồi rồi, không hiểu sao tao lại chơi với hai con nát rượu như chúng mày”. Nói xong bốn người cùng cụm ly.

Từng đợt rượu chảy xuống yết hầu khiến cô khó chịu nhưng vẫn cố gắng uống, ít nhất khi buồn, cảm giác say luôn khiến cô thoải mái.

Đến khi cả bốn đứa đã ngà ngà say, đứa bạn gái ngồi bên cạnh cô vỗ tay cái bộp. Gào lên.
“Tao quên mất, đổi chỗ cho tao sang kia ngồi, mày chụp ảnh lại cho tao gửi cho người yêu nó ghen”. Thế là nó bay sang đối diện ngồi cạnh thằng bạn cô, thằng còn lại ngậm ngùi sang ngồi cạnh cô.

“Chụp thì chụp tao sợ người yêu đâu mà lo”. Nó rất hào sảng tỏ ra đàn ông.

Đến khi cô đưa điện thoại cho nó xem, cô nói: “Đây nhé, tao ấn nút gửi nhé”.

Nó mới giằng lại điện thoại của cô bấm xóa, vẻ mặt lo lắng của nó khiến trong lòng cô nổi lên một đợt cuồng phong. Mặc dù bọn cô chỉ là bạn bè thân thiết, học cùng nhau từ ngày cấp hai. Nhưng chỉ một bức ảnh chêu đùa nó cũng không muốn cho người phụ nữ của mình suy nghĩ.

Từ ánh mắt của nó cô cũng có thể nhận ra, nó rất để tâm đến cảm xúc của người con gái ấy, cô thật ghen tị với cô gái ấy. Ít nhất có một người đàn ông, trước khi làm gì đều để tâm đến cảm xúc của họ, thật may mắn.

Năm bình rượu nhỏ đã cạn, mỗi bình chỉ bé bằng chai hồ lô rượu ngày xưa.

Rượu tưởng nhẹ mà cay

Uống như mật mà say

Tình tưởng cạn mà sâu

Yêu tưởng nhạt mà đau

Ba mươi phút sau, đột nhiên có người từ đằng sau nắm chặt tóc cô kéo ngược lại, cơn đau khiến cô nhíu mặt hai hàng mi. Bạn của cô đột ngột đứng hết lên, cô vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì thì chúng nó đã bước tới kéo cô ngồi dậy, lúc này cô mới nhìn thấy người ở phía sau cô là anh.

“Anh làm cái trò gì thế”. Một đứa bạn của cô lên tiếng.

“Mày biết tao là ai không mà lên tiếng”. Anh bước lên một bước, trợn mắt đầy hung dữ nhìn bạn của cô.

Lúc này cô mới nhìn thấy, anh đi cùng hai người đàn ông nữa, đều là bạn thân thiết của anh, họ nhìn cô đầy ái ngại.

Lúc này cô mới tỉnh táo được vài phần, đẩy đứa bạn cô ra phía sau.

“Người yêu tao, để tao giải quyết, chúng mày về trước đi”.

Ba đứa nhìn cô không yên tâm.

“Không được, tao không để yên cho mày ở đây được”.

Cô cảm động với sự quan tâm của chúng nó, mỉm cười dịu dàng mà kiên định.
“Chúng mày còn lạ gì tao, hiểu tao bao nhiêu thì phải biết tao là người thế nào mà”.
Nói mãi rồi chúng nó cũng chịu về, nhưng hai đứa đàn ông kia rời đi còn đứa bạn gái của cô nhất quyết ở lại.

Lúc này cô mới nhìn anh đang đứng trước mặt cô, sự thất vọng trong đáy mặt cô không thể nào che dấu.

“Sao anh lại ở đây”.

Anh nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Tôi phải hỏi tại sao cô lại ở đây, cãi nhau với tôi rồi đàn đúm say sưa để đêm về khách sạn ngủ với nhau à”.

Lời nói của anh, từng câu từng chữ như tững mũi tên xuyên qua tim cô.

Người đàn ông cô yêu thương là đây sao, người đàn ông cô dành hết tin yêu còn sót lại để trao đi chỉ là người như thế này thôi sao.

Đau đớn, thất vọng, mệt mỏi bao nhiêu cảm xúc chạy ngang qua cô không dừng lại.
Cô ấp úng mãi không thành câu, đôi tay run đến mức phải siết chặt chiếc váy đang mặc trên người để níu kéo chút tỉnh táo còn sót lại.

Mãi sau cô mới ngèn ngẹn nói: “Anh đang nói gì thế?”.

Anh bước đến nâng cằm cô lên, ấn mạnh khiến cô đau đớn: “Tôi hỏi cô, cô có yêu tôi không?”.

Đây là con phố đông đúc, người qua lại nhiều không đếm xuể, hàng trăm con mắt đang đổ dồn về phía họ.

Đột nhiên cô nở nụ cười, nụ cười lạnh như gió tháng mười hai.

“Yêu”.

“Cô yêu tôi thế nào?”.

“Rất yêu”.

“Vậy cô đã ngủ với người khác chưa?”.

Nụ cười lạnh trên môi dường như đông cứng. Xung quanh vang lên một trận hít gió lạnh, sự yên tĩnh bỗng dưng bao trùm. Bọn họ đều như xem một màn kịch cộng đồng, diễn viên chân thật đến mức không thể chân thật hơn.

“Mày hỏi hơi quá đáng rồi đấy”. Đột nhiên bạn anh từ đằng sau lên tiếng.

Anh không đáp lại mà tiếp tục nói.

“Cô không trả lời được à”.

Anh đổi vị trí tay xuống eo cô, siết chặt lấy vùng eo trước mặt bao nhiêu người. Anh lúc này coi cô như một con hàng, tùy ý dẫm đạp.

“Thế tôi sẽ đổi câu khác, cô đã ngủ với bạn cô chưa”.

Cô hít một hơi thật sâu, cúi xuống dưới chân rồi ngẩng đầu lên ánh mắt đột ngột thay đổi. Cô như cùng anh diễn một màn kịch, nếu anh đã thích, cô sẽ cùng anh diễn đến cùng.

Cô đặt tay lên eo anh, giọng nói vang lên đủ cho xung quanh nghe thấy.
“Anh có yêu em không?”.
Anh cười: “Tôi không biết”.
“Anh có từng yêu em không?”.
Anh đẩy bàn tay cô ra, nhìn cô như khinh miệt mà đáp: “Câu hỏi này của cô, tôi không muốn trả lời”.

Cô rời khỏi bàn tay anh, chỉnh lại chiếc váy của mình một cách từ tốn. Sự kiêu ngạo vốn có nay đã trở lại.

Nhìn sâu vào mắt anh, cô đáp một cách thong thả.

“Để em trả lời câu hỏi của anh. Em yêu anh, rất yêu, nhưng chỉ là trước đây, giờ thì hết rồi. Tôi chưa từng ngủ với người khác, lại càng không ngủ với bạn của mình”.

“Em không rõ rốt cuộc anh lấy suy nghĩ này ở đâu, vì sao anh lại xuất hiên ở đây, nhưng anh nhớ rõ một điều, giây phút anh xuất hiện ở đây, tất cả đã chấm hết”.

“Lần đầu trong cuộc đời em biết hối hận, chính là hối hận vì đã lãng phí thời gian ở bên anh, hối hận vì đã nghe anh mà coi mình như một con ngốc. Hối hận vì đã bỏ qua cho anh, ngay cả khi anh lừa em đến hết lần này đến lần khác”.

Cô cầm túi sách quay lưng rời đi, lúc này cô cảm thấy bản thân mình như một vũ công bị trẹo trân trên sân khấu của chính mình. Loạng choạng và mất phương hướng. Bản lĩnh làm chủ sân khấu dường như đã chẳng còn.

Tình yêu, hóa ra luôn đau đớn đến như thế.

Lời nói, cũng có thể khiến bản thân đau đến điên dại, sương tủy như vỡ nát. Trái tim cũng như bị dày xéo đến không còn hình thù.

Không được khóc, không được khóc. Cô tự nhủ với bản thân mình không được khóc, nhưng vẫn không kiềm chế được mà rơi nước mắt ngay khoảnh khắc quay lưng đi.

Khoảnh khắc mọi thứ như chấm hết, môt lần nữa sự cố gắng của cô trở thành vô nghĩa, một lần nữa cô lại thất bại trong chính mình yêu của mình. Hơi men chưa tan hết nhưng lúc này cô lại tỉnh táo hơn rất nhiều.

Có người từng nói, không phải ai đến bên cuộc đời mình đều sẽ khắc lên hạnh phúc, còn có người đến chỉ để khắc lên những khổ đau. Mỗi người đến rồi đi đều để lại một dấu ấn nhất định trong cuộc đời mình, nhưng dấu ấn này có phải quá sức của cô có thể chấp nhận rồi hay không.

Cô cho rằng bản thân từng vấp ngã, từng bị tổn thương thì sẽ khôn ngoan hơn trong tình yêu, sẽ không dễ dàng bị tổn thương thêm một lần nào nữa. Nhưng cô sai rồi, mọi sự lý trí và thông minh bao nhiêu khi gặp người mình yêu đều không thể nào áp dụng. Tình yêu, không có lí trí, chỉ có trái tim.

Cuộc đời thật trớ trêu, đi một vòng lớn đến thế, ngoảnh đầu lại trở về điểm xuất phát.

“Gọi cấp cứu, gọi cấp cứu nhanh lên”.

Cô được đẩy vào phòng cấp cứu, khuôn mặt xanh xao nhưng vẫn không giấu đi được nét đẹp ngày nào, thời gian đã bào mòn thanh xuân của cô, đã mài gọt cô trở thành cô gái ngày hôm nay.

Cho đến khi cô tỉnh lại thì đã được ba tiếng sau.

“Chị không sao chứ?”.

Cô nhỉn lên trần nhà trắng tinh, mùi thuốc khử trùng khiến cô không mấy thoải mái.
“Chị ổn”.

Cô bị ngất đi vì làm việc quá sức, ăn ngủ không đầy đủ. Cơ thể cũng như chúng ta, mệt mỏi quá độ thì tự ngã xuống. Còn con người đến khi đi đến giới hạn thì tự khắc buông tay.

Làm thủ tục xuất viện, cô lái xe về nhà, nhìn vạn vật trôi qua khóe mắt. Cô nhìn mình trong gương chiếu hậu, mới nhận ra bản thân thực sự đã thay đổi.

Sau buổi tối ngày hôm ấy, anh gọi cho cô và xin lỗi rất nhiều, anh nói anh say nên mất kiểm soát. Vô tình nói ra những lời không hay đối với cô. Anh đã biết cái sai, nhưng đáng tiếc, giới hạn của con người đã đi đến cùng cực, không ai còn muốn tiếp tục.

Cô có thể không thể tâm bình thường anh dịu dàng hay yêu thương cô bao nhiêu, thái độ lúc bình thường như thế nào. Nhưng cô lại để tâm lúc tức giận anh sẽ xử sự với cô ra sao. Đàn ông không cần quá dịu dàng lúc bình thường, mà chỉ cần lúc tức giận vẫn giữ được sự nhẹ nhàng ấy mà đủ lắm rồi.

Chuông điện thoại vang lên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ, cô bấm nghe máy.
“Tao đây, mới nghe nhân viên mày nói bị ngất, đang ở đâu rồi?”.
“Tao đang về rồi”.

Nó thở dài, thấp giọng trách mắng: “Đừng cố gắng quá, mày cố gắng bốn năm là quá đủ rồi”.

“Được rồi tao biết rồi mà”.

“Mày chỉ nói thế chứ có bao giờ nghe đâu. Đứng ở vị trí hiện tại là đủ cao rồi, mày không cần phải cao thêm nữa”.

Cô không đáp thì nó lại nói: “Người ta không hiểu mày nhưng tao hiểu mày, đừng cho rằng càng làm cao, càng đứng ở trên cao công việc sẽ càng nhiều, áp lực càng nặng thì mày càng bận rộn, mày sẽ không nhớ đến những thứ không đáng nữa”.

“Mày làm như thế mày có khác gì nó không, nó yêu mày rồi làm mày tổn thương. Còn mày tự làm bản thân mày kiệt sức, tự mày giết mày, tự làm mình đau đớn. Mày có tàn nhẫn khác gì nó không. Nó không phâỉ là mày, nó làm tổn thương mày tao còn hiểu được. Nhưng ngay cả mày còn không biết quý trọng bản thân mình thì tao không còn gì để nói”.

Cô thở dài, biết rằng những điều bạn cô nói là rất đúng, bốn năm qua, đã bốn năm trôi qua. Cô đã quá tàn nhẫn với bản thân mình rồi.

Từ lúc ấy đến nay, cô và anh chưa một lần gặp lại, thành phố tưởng như nhỏ bé lại quá đỗi rộng lớn cho hai người cạn duyên gặp lại nhau.

Cúp điện thoại, cô mở bản nhạc mình yêu thích, tiếng nhạc xoa dịu đi sự mệt mỏi trong cô.
Cô đỗ lại ven đường vào quán mua một ly coffe, thanh toán tiền nhận đồ thì đúng khoảnh khắc cô quay lưng ra khỏi quán thì người đàn ông ấy bước vào.

Bốn năm qua anh không hề thay đổi, vẫn là vẻ phong lưu ấy, vẫn quần âu áo sơ mi là lượt phẳng phiu. Vẫn nụ cười dịu dàng như thế, chỉ tiếc nó vốn dĩ chưa từng dành cho cô.
Cô nhìn anh rất lâu, rất lâu, hai người nhìn nhau như thế, bước chân cũng vì nhau mà dừng lại. Nhưng lại bị phá vỡ vì cô gái đang nắm tay anh ở bên cạnh.

Cô chủ động ngiêng đầu quay đi, đi ngang qua anh, lồng ngực vẫn có chút cảm giác gì đó rất nhói, nhưng lại rất đỗi nhẹ nhàng. Hóa ra yêu thương bao nhiêu, một lần lỡ nhịp chính là một đời người.

Có những mối quan hệ tưởng như sâu đậm, chớp mắt một cái đã dửng dưng trở thành người cũ.

Nhìn anh đã tìm được bình yên cho bản thân, cô cũng có cảm giác vui mừng thay cho anh, mặc dù cả hai đã từng trải qua một thời đầy biến cố cùng nhau, làm nhau tổn thương sâu sắc nhường ấy.

Nếu đã kết thúc thì không nên thù hận, thù hận một người chỉ chứng tỏ trong lòng vẫn còn rất để tâm.

Nếu cả hai đã chia lối, cô cũng sẽ không tỏ ra cao thượng chúc phúc, lời chúc phúc tốt đẹp nhất với cô chính là im lặng, im lặng không làm phiền đến cuộc sống của nhau.

Đến khi chúng ta lãng quên đi quá khứ, chúng ta thật sự trưởng thành, trong lòng đều sẽ tự hiểu một điều. Đời này đã quá giông tố rồi, chúng ta đều chỉ mong cho nhau bình yên, dù đã từng làm nhau tổn thương sâu đậm thế nào.

Cô từng hận anh, từng thề nguyền rằng “Mong anh cả đời này không hạnh phúc”.
Nhưng đến khi bước đến một ngưỡng cửa nhất định, tôi mới thấu hiểu một điều rằng, cuộc đời này có quá nhiều biến cố, mỗi con người đều thấm thía rằng cuộc sống này có quá nhiều mệt mỏi, không mong nhau bình yên thì không cầu cho thêm phiền.

Đi ngang qua anh, cô đột nhiên nở nụ cười, nụ cười dịu dàng và xinh đẹp giống như năm ấy, nụ cười mà cô nghĩ rằng bản thân thực sự đã không còn có thể cười nữa.

Hóa ra người cũ, kết thúc không thể làm bạn, nhưng cũng không thể làm người lạ. Bước qua nhau đến khi ngực không còn đau, môi tự khắc nở nụ cười.

Khoảnh khắc trưởng thành của bản thân với cô không phải can đảm chúc phúc cho người từng làm mình tổn thương. Mà là thấu hiểu rằng mỗi chúng ta đều cầu mong bình yên.
Ngày non trẻ, chúng ta từng vì nhau mà như hai kẻ điên yêu quên đường lối. Đến khi lạc bước, chạy mãi một con đường quá xa. Nhìn lại quá khứ, hóa ra, mỗi chúng ta đều đã ổn.
Tôi không cao thượng chúc anh hạnh phúc.

Tôi chỉ trưởng thành và cầu chúc cho anh tìm được bình yên.

Theo truyennganonline.com

Loading...