Nghĩ kế hãm hại chị dâu nhưng cô em chồng không ngờ kết cục lại đau đớn như vậy

Vi và Hoa là bạn học với nhau từ nhỏ, nhưng Vi không ưa gì Hoa.

Lúc cả nhà đông đủ, lúc nào Vi cũng một câu “chị Hoa”, hai câu “chị Hoa” nhưng đến khi chỉ có mình hai chị em ở nhà thì cô toàn nói trống không, coi Hoa như đứa ở.

– Anh hết người để lấy rồi hay sao mà lại lấy con bé đó hả? Còn lâu em mới gọi nó bằng chị nhé!

– Vi! Sao em lại hỗn như thế!

– Vi, con nói như vậy là sai rồi. Bố mẹ không đồng ý đâu.

Thấy ngay cả bố mẹ cũng không đứng về phía mình, Vi tức tối đến phát khóc. Trước khi vào phòng và đóng sầm cửa lại, cô tiểu thư đỏng đảnh còn buông một câu ngang ngược, đầy trách móc:

– Mọi người có còn là người nhà của con nữa không, sao lại đi bênh người ngoài.

Vi và Hoa là bạn học với nhau từ nhỏ, nhưng Vi không ưa gì Hoa. Tuy bố mẹ chỉ là công nhân bình thường, nhưng Hoa học rất giỏi, năm nào cũng dẫn đầu toàn khối. Trong khi đó, Vi phải chật vật lắm mới thoát ra khỏi nhóm những học sinh trung bình. Ngày thi Đại học, Hoa đỗ vào trường Đại học Ngoại thương với số điểm cao, còn Vi chật vật mãi mới vào học ở một trường dân lập không tên tuổi.

Nhờ gương mặt thanh tú, làn da trắng hồng, Hoa luôn có hàng tá các chàng trai theo đuổi. Ngược lại, một cô bé mắt một mí, gầy và đen nhẻm như Vi có ăn mặc thế nào cũng không thể thu hút bằng cô bạn nhà nghèo. Đã thế, Vi còn bị bố mẹ và ngay cả hàng xóm láng giềng suốt ngày so sánh với Hoa.

Nhưng người đời có câu: “oan gia ngõ hẹp”, lớn lên Đức, anh trai Vi lại phải lòng Hoa.

Từ ngày biết anh trai mình yêu Hoa, Vi tức tối ra mặt. Thậm chí, Vi còn tới gặp Hoa để nói những lời khó nghe, nhằm cho Hoa thấy nản chí mà bỏ cuộc. Nhưng biết Hoa là cô gái ngoan ngoãn, hiểu biết, lại có công ăn việc làm tử tế, bố mẹ của Vi rất ủng hộ mối quan hệ này.

Từ lễ nạp tài, rồi tới lễ cưới của Đức và Hoa, chưa ai thấy Vi nở một nụ cười. Mấy người bạn cùng lớp tới dự đám cưới đều nói khẽ với Hoa:

– Cẩn thận với bà cô bên chồng đấy nhé!

Nhưng với bản tính hiền lành, tốt bụng, Hoa luôn tin rằng mình sẽ chung sống hòa bình với Vi. Ở gần nhau, vun đắp tình cảm dần dần, biết đâu quan hệ của hai người lại tốt lên.

Nhưng lấy lòng một cô tiểu thư đỏng đảnh và cố chấp như Vi đâu phải dễ.

Hoa làm trứng ốp với banh mỳ cho cả nhà ăn sáng. Nhìn thấy quả trứng được ốp chín kĩ, Vi liền hạch sách:

– Trứng gì mà khô không khốc thế này thì ai mà ăn được. Lần sau ốp trứng cho em, chị nhớ ốp phần lòng đổ còn lòng đào thôi nhé!

Mấy hôm sau, thấy quả trứng gà ốp lòng đào ở trên đĩa, Vi lại ra vẻ tức tối:

– Chị ơi, đêm qua em bị đau bụng mà hôm nay chị lại cho em ăn trứng lòng đào là sao?

– Tại hôm qua chị vẫn thấy em ăn uống bình thường nên…

– Chị nói vậy là thì hóa ra em cố tình nói dối rằng mình đau bụng để làm khó chị à?

Thấy vợ bị em gái bắt nạn, Đức liền lên tiếng:

– Em cũng có chân, có tay đấy Vi ạ! tự đi nấu lấy mà ăn khỏi phải hành người khác.

Thấy anh trai có vẻ tức nên Vi đành im lặng không nói câu nào. Lương của Vi không cao, nhưng cô lại tiêu rất hoang phí, nhiều tháng thiếu tiền, xin bố mẹ không được nên cô đành phải xin anh trai. Bởi vậy, tốt nhất không nên làm Đức giận.

Lúc cả nhà đông đủ, lúc nào Vi cũng một câu “chị Hoa”, hai câu “chị Hoa” nhưng đến khi chỉ có mình hai chị em ở nhà thì cô toàn nói trống không, coi Hoa như đứa ở: “ Hoa! lấy cho tôi cốc nước”, “Hoa! nấu cho tôi bát mì”. Hoa nghe thấy thế cũng bực mình lắm nhưng chép miệng bỏ qua. Cô nghĩ bây giờ mình đã là chị dâu của Vi rồi chẳng nhẽ lại chấp nhặt.

Đức sẽ đi công tác ở Hòa Bình 5 ngày. Vừa nghe thấy thế Vi đã cười thầm trong bụng. Nhân dịp này cô sẽ chẳng phải nể nang ai nữa. Đức vừa đi ban sáng thì tới tối, cô đã gõ cửa phòng Hoa:

– Chị Hoa ơi, em nhờ chị một việc được không?

– Chuyện gì cô cứ nói đi.

– Chị có tiền không cho em vay 5 triệu, nhưng chị không được nói với anh Đức đâu. Tới tháng lương em trả.

Hoa thừa biết sẽ tới mùa quýt cô em chồng mới trả số tiền ấy, mà có khi cô ấy còn không thèm trả. Nhưng sợ mang tiếng ki bo, Hoa vẫn phải cho vay.

Buổi chiều, khi Hoa đang nấu cơm, Vi đi vào bếp nhỏ nhẹ:

– Chị cho em mượn xe nhé! Không hiểu sao xe em mãi không nổ máy được.

– Ừ, cô lấy đi!

Vi lấy xe của Hoa đi một hồi, đến lúc về cô cất xe cho chị dâu rất cẩn thận. Nhưng không hiểu sao cô cứ nhìn cái xe với đôi mắt bí hiểm.

Sáng sớm hôm sau, Hoa dắt xe ra đi làm thì vô tình đánh rơi túi xách. Thấy một số đồ đạc trong túi văng ra, cô liền dựng chân chống cúi xuống nhặt. Ai ngờ đang lúi húi nhặt đồ thì cả chiếc xe đổ ầm vào người cô. Hoa nhăn nó, quằn quại vì đau. Giữa hai đùi cô máu cứ thế chảy ra.

- 461 - Nghĩ kế hãm hại chị dâu nhưng cô em chồng không ngờ kết cục lại đau đớn như vậyHoa bị sảy thai. Em bé mới được 6 tuần. Cô còn chưa biết đến sự hiện diện của con thì nó đã ra đi rồi. Hoa đau đớn, nước mắt cứ thế rơi trên giường bệnh. Mọi người trong nhà đều an ủi để cô bớt buồn. Đức nghe thấy vợ bị sảy thai thì tức tốc về ngay. Khi nghe mẹ kể sự tình, anh cứ thắc mắc tại sao xe còn mới, chưa va quệt mà chân chống lại có vấn đề.

Khi biết mình đã hại chết cháu ruột, Vi vô cùng hối hận. Cô vốn chỉ định chơi xấu chị dâu một chút, cô nghĩ nặng thì Hoa bị bầm tím hay bong gân là cùng. Cô đâu có ngờ mọi chuyện lại đi quá xa như vậy!

Theo Webtretho

Loading...