Mượn điện thoại bạn nhắn cho chồng nhưng vội quá lại nhắn thiếu dấu thiếu từ: “Anh oi, em day dem nay em lai muon anh a” ai dè….

Ừ thì bạn thân, câu chuyện muôn thuở vậy mà nói mãi nói hoài em vẫn chẳng rút được kinh nghiệm cho mình. Em vẫn thân thiết với người ta như chị em để rồi 1 ngày bị chính nó đâm sau lưng mình khi nào không rõ.

Em và chồng kết hôn đến nay đã được hơn 3 năm, cuộc hôn nhân này là kết quả của mối tình 2 năm trước đó. Đi đâu ai cũng khen bọn em đẹp đôi, vì gia đình 2 bên đều có điều kiện nên lấy về bọn em được bố mẹ mua nhà cho luôn. Cuộc sống của cả 2 khá thoải mái, chồng em cũng làm ra tiền còn em lại có công việc ổn định nên mọi thứ dường như suôn sẻ.

Từ hồi lấy chồng em và Linh vẫn chơi thân với nhau, thỉnh thoảng em còn rủ nó đến nhà làm bánh rồi xem phim. Chồng em còn ghen tỵ bảo: “Anh cứ như người thứ 3 toàn bị cho ra rìa”. Mỗi lần nghe câu đó 2 đứa lại phá lên cười, cái Linh nó còn bảo: ‘Sau này em cưới chồng em sẽ để anh và anh ấy chơi với nhau cho đỡ buồn nhé”.

Bọn em thân nhau như chị em, thậm chí quần áo còn mặc đồ đôi. Mỗi lần đi biển là 2 đứa nhu tắc kè hoa sắm đủ bộ giống nhau. Hai đứa còn giao kèo sau này sinh con nhất định sẽ làm thông gia nữa. Em quý mến và tin tưởng nó vô cùng vì thế nên khi nó khó khăn chuyện kinh tế hay tình cảm em luôn là người có mặt đầu tiên để giúp đỡ.

Mọi chuyện dường như chẳng có gì đáng nói nếu như hôm đó nó không kêu mệt. Em đang trực ở cơ quan cũng đành phải đổi lịch để chạy qua xem nó thế nào.


Em qua nhà con bạn thân mà không báo trước, thấy em nó ngạc nhiên lắm nhìn như kiểu cảm động tới mức ú ớ nói không ra lời ấy:

– Làm sao mà ốm.

– Ừ chắc hôm nay đi nắng nhiều, tưởng mày trực mà sao lại qua đây.

– Thì nghe mày than thở trên facebook là mệt nên qua luon. Ăn uống gì chưa, tao mua cháo cho mày đây này.

– Ừ chưa đang đói đây.

– Thế xuống bếp ăn đi, tao nằm nghỉ chút mệt quá.

Đang nằm thì em lấy máy ra nhắn cho chồng nhưng máy hết tiền, thấy máy con bạn để bên cạnh nên cầm lên xin 1 tin nhắn luôn:

– Anh oi, em day dem nay em lai muon anh a.

Thả máy xuống em nhắm mắt lại nghỉ 1 lúc vì hôm nay nhiều bệnh nhân quá mệt ra rời. 2 giây sau có tin nhắn gửi đến:

– Tưởng em ngủ rồi, mệt mà vẫn có sức muốn anh cơ à, để anh qua với em nhé. Anh cũng đang nhớ em phát điên đây, để anh qua đó tranh thủ làm vài “nháy” giải cảm cho em nhé.

Lúc đó em ú ớ chết trân luôn dụi mắt xem dãy số kia có phải của chồng mình không?? Rõ ràng là của chồng em nhưng Linh nó lại lưu bằng kí hiệu khó hiểu. Em sững sờ nhận ra chồng mình và nó đang lén lút qua lại với nhau:

– Anh qua đi, em chờ, qua ngay và luôn nhé.

– Ok anh gửi Bin xong anh qua.

– Dạ.

Em xóa tin nhắn đi rồi đi xuống bếp bảo với con bạn:

– Mày ăn đi nhé, tao quay lại cơ quan đây.

– Ừ thế đi luôn à.

– Tạt qua tý thế thôi hôm nay tao trực mà.

– Cảm ơn nhé.

Lúc đó dù muốn giết người nhưng em vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Em qua bên kia đường đứng chờ chồng mình đến. Chìa khóa nhà nó em vừa lén lấy 1 cái rồi cho sẵn vào túi. Khoảng 30 phút sau chiếc ô tô màu trắng quen thuộc đỗ trước cửa nhà. Lão chồng hớn hở chạy vào, qua cửa kính nhà bếp em thấy chúng lao vào nhau, rồi điện ở phòng khách tắt ngấm.

Em tiến qua bên kia đường tra chìa khóa và nhẹ nhàng đi vào. Lúc đó tay chân run rẩy đau đớn và túc giận tột độ. Thú thật em không dám tin đây là sự thật, dù có nằm mơ em cũng không nghĩ nó sẽ xảy ra với mình. Sao họ có thể đâm sau lưng em như vậy chứ, chồng và bạn thân nghe thật nực cười.

Những tiếng cười vang lên, em hé cửa phòng thấy chúng đang lột đồ nhau ra, hơi thở gấp gáp. Thằng chồng em cứ như bị bỏ đói lao vào hôn từ đầu tới chân con đó. Nghĩ bụng mình mua cháo cho nó ăn nó lấy sức để ‘chén’ chồng mình, thế có điên không cơ chứ.

– Ôi nhớ quá, 2 hôm rồi chưa làm được ‘nháy’ nào với em, người anh như người đi mượn ấy.

– Em cũng thèm tới phát ốm đây này.

Sau khi quay xong video, em đạp cửa xông vào. Vừa nhìn thấy em thằng chồng đẩy con bạn khốn nạn đó ra ú ớ:

– My… sao em lại ở đây.

– Vâng tôi ở đây, nếu không ở đây thì làm sao biết 2 người lại khốn nạn với tôi như thế.

– Mày nghe tao nói đã.

– Câm mồm, con đ.ĩ, mày là bạn tao mà lại làm thế với tao à. Còn anh nữa, anh có còn là con người hay không?? Anh muốn con anh nhìn anh với ánh mắt thế nào đây??

– Em à… anh… anh…

Bốp..

Em lao vào tát thằng chồng 2 cái rồi túm lấy tóc con bạn khốn để đánh ghen. Khi đó em nghĩ mình có thể giết người được, đau đớn tức giận khiến em điên cuồng. Bỗng dưng tóc em bị túm phía sau đau điếng:

– Anh… anh dám túm tóc tôi.

– Đủ chưa, cô đánh đủ chưa?? Ừ thì tôi ngoại tình đấy, thì sao nào. Tôi muốn ngủ với nó, tôi chán cô rồi, cô hài lòng chưa hả??

– Khốn nạn.

Con đ.ĩ bạn nghe thấy thế cũng vênh váo:

– Mày thua rồi, giờ anh ấy là của tao. Mày rút lui đi, trong cuộc tình này không có chỗ cho mày đâu.

– Bọn mày thật tởm lợm, tao sẽ cho bọn mày thấy việc phản bội phải trả giá đắt thế nào.

Em ra khỏi căn nhà ghê tởm đó, em khóc như mưa. Chưa khi nào trái tim em lại đau đớn đến vậy, lết xác về nhà bố mẹ chồng em xỉu tại cửa và không nói nổi câu gì. Bố mẹ chồng em cũng sốc lắm, gọi chồng em về nói chuyện nhưng nó không chịu. Em xác định sẽ ly hôn, nhưng nghĩ đến việc để chúng dễ dàng đến với nhau em không đành lòng. Em muốn trả thù, muốn chúng phải đau khổ, mọi người nghĩ em nên làm gì đây, hiện tại em thấy khổ sở và bế tắc quá.

Theo Thethaovaxahoi