Mới về làm dâu mẹ chồng đã tuyên bố: Nhất con, nhì cháu, dâu có cũng được không cũng chẳng sao

“Đấy, vợ nó nói cái là răm rắp nghe theo luôn, nuôi nó mấy chục năm trời mà nó có nấu được bữa cơm nào cho ăn đâu…”.

Nói chắc chẳng ai tin nổi nhỉ, nhưng đúng là mẹ chồng em đã nói vậy đấy. Vừa về làm dâu được gần 1 tháng mà đã áp lực rồi. em thấy stress lắm, không biết sau này sống với nhau lâu dài thì sẽ thế nào.

Nhà chồng em là người thành phố nhưng ông bà tính rất phong kiến, gia trưởng. Em cũng biết chuyện này từ lúc về ra mắt rồi nhưng không ngờ lại kinh khủng đến mức ấy. Vợ chồng em xin ra ở riêng nhưng họ không cho. Mẹ chồng em bảo:

“Nhà rộng thế này không ở sao phải đi đâu, ra ngoài thuê trọ cho chết tiền à”.

Lương của 2 vợ chồng em đủ để ra ngoài thuê trọ và sống cuộc sống thoải mái không cần ở cùng ông bà. Nhưng mẹ chồng vẫn vin cớ vậy để không cho ra ngoài. Sống chung nhà với bố mẹ chồng thật sự rất khó chịu. Làm gì, nói gì cũng phải để ý, ý tứ từng li từng tí, nhỡ mồm một cái là chết ngay đừng đùa.

Em làm gì, nói gì với chồng mẹ chồng cũng để ý, soi mói, rồi mang ra đánh giá bình phẩm. Ví dụ em bận nấu cơm, nhờ chồng em cắm giúp nồi cơm thôi thì mẹ chồng em sẽ bảo:

“Từ bé đến giờ nó có biết cắm cơm là thế nào đâu mà nhờ nó. Để nó cắm đến bữa không có cơm ăn đâu”.

Em biết ý của bà là không muốn con dâu bắt con trai bà phải làm việc. Lúc ấy nếu chồng em mà có đồng ý cắm cơm giúp vợ thì bà sẽ bảo:

“Đấy, vợ nó nói cái là răm rắp nghe theo luôn, nuôi nó mấy chục năm trời mà nó có nấu được bữa cơm nào cho ăn đâu…”.

Đại loại sẽ là những câu kiểu chọc ngoáy như vậy, khó chịu kinh khủng luôn. Thành ra đi làm về có vội thế nào thì vội em cũng nín nhịn tự làm hết mọi việc một mình, chẳng muốn nhờ chồng làm vì không muốn mệt đầu thêm.

ảnh minh họa

Mỗi lần kêu than với chồng thì anh chỉ biết an ủi: Vợ cố lên, đừng để bụng, mẹ chỉ nói thế thôi chứ mẹ không có ác ý gì đâu… Không có ác ý gì mà cứ toàn làm khó nhau, nói những câu làm người ta muốn tức hộc máu.

Không biết mẹ chồng em nghĩ lấy vợ cho con trai bà hay là mua osin cao cấp về hầu nhà bà ấy nữa. Việc gì lớn bé trong nhà cũng đến tay em, mà có phải em chỉ ở nhà chơi không, em cũng còn bao công việc, còn phải đi làm nữa cơ mà. Vậy mà mở mồm ra nhờ chồng làm chút việc gì cái là y rằng bị soi, bị nói mãi mới thôi.

Mấy hôm trước 2 vợ chồng em đều bị cảm cúm, ốm dặt dẹo. Chồng em khỏe hơn nên vẫn đi làm được. Em sốt quá còn phải xin nghỉ 1 ngày ở nhà không đi làm nổi. Chiều ấy mẹ chồng em cắm cơm nhưng nhà hết gạo bà giục em ra siêu thị mua tạm túi gạo về ăn. Lúc ấy chồng em cũng vừa đi làm về, em còn mệt quá nên có bảo:

“Anh Hưng về rồi, mẹ bảo anh đi mua hộ con với chứ con mệt lắm, ra đường giờ mưa lạnh con sợ ốm thêm mai không đi làm được”.

Thế mà mẹ em làm ầm ầm lên: “Cô không thấy nó cũng ốm mà còn phải đi làm đấy à, vừa mới về xong chưa kịp nghỉ ngơi đã bắt nó đi luôn là thế nào”.

Chồng em nói đỡ vào bảo: “Có gì đâu mẹ, vợ con mệt để cô ấy nghỉ, con đi cũng được, con có ốm lắm đâu”.

Thế là bà sồn sồn đứng dưới nhà chửi lên: “Nhà này không có cái kiểu như thế đâu. Tôi nói cho mà biết, nhất con trai, nhì cháu nội, con dâu có cũng được, không có cũng chẳng sao đâu….”.

Em trên nhà ấm ức quá, chẳng biết nói gì nữa nằm khóc luôn. Người thì sốt, mệt muốn xỉu, uống thuốc và vẫn chưa đỡ, thế mà mẹ chồng nghĩ em khỏe lắm nhưng lười. Nghĩ tủi thân, nếu ở nhà mẹ đẻ là được chăm sóc, thuốc thang hỏi thăm các thứ rồi đấy. Giờ đi lấy chồng đến câu động viên còn chẳng có lại còn bị chửi thậm tệ như thế mà em hoang mang.

Càng nghĩ càng thấy sợ, hối hận và nhớ nhà kinh khủng. Các chị vào động viên em với ạ, em nản quá giờ đi làm mà chẳng muốn về nhà.

HT – Theo Khoevadep

Chia sẻ