“Mẹ ơi sữa thừa của em trai mẹ cho con uống nốt nhé, con đói lắm!”

Thương con quá Lan đồng ý cho con uống bình sữa thừa của em mà không nghĩ ngợi gì cả, chỉ giục con uống nhanh không bà về bà mắng.

Dù gia đình không phải là thiếu thốn, thậm chí còn dư thừa về vật chất nhưng nhà chồng Lan lại có tư tưởng phong kiến cổ hủ. Nhất là cái chuyện coi con trai hơn con gái. Chính vì vậy mà sau khi sinh đứa con đầu lòng là gái mới được có 6 tháng mẹ chồng cô đã giục con dâu.

– Chị xem thế nào sinh cho tôi đứa cháu đích tôn ngay lập tức không thì nhà tôi lại tuyệt tự không biết chừng.

– Con con mới có được có 6 tháng thôi mà mẹ, để cháu lớn hơn tí nữa thì con sinh tiếp. Chứ giờ mà bầu cháu bú sữa nghén thì tội cháu mẹ ạ.

– Lớn thế là được rồi, không bú sữa mẹ thì bú sữa ngoài. Nhà này có thiếu tiền mua sữa đâu, tôi có để cho con cô chết đói đâu mà cô sợ.

Vậy là trước sự thúc giục của mẹ chồng vợ chồng Lan đành phải thả để có bầu lần 2. Thế nhưng 3 tháng trôi qua cô vẫn chưa dính, mẹ chồng cô lại nổi xung lên:

– Lần trước cưới được 1 tháng thì có bầu tròn tháng. Lần này thả 3 tháng mà vẫn chưa dính là sao?? Hay là đứa đầu tiên là con của thằng khác chứ không phải con thằng Thành??

– Không phải thế đâu mẹ ơi. Con Nhí là con của con với chồng con mà mẹ, chắc lần này vợ chồng con không nhạy bằng lần trước thôi.

- Meo hay giup me tre khong b E1 BB 8B thieu ngu khi nuoi con nho 1 - “Mẹ ơi sữa thừa của em trai mẹ cho con uống nốt nhé, con đói lắm!”Ngày nào mẹ chồng Lan cũng hằn học ra lườm vào nguýt. Bà cũng chẳng bế đứa cháu gái như trước nữa. Chồng Lan thì cũng quay ra trách móc vợ sao mãi chưa có bầu. Bởi vì anh ta cũng đang ao ước có 1 thằng cu mà. Bạn bè đồng nghiệp của Thành ai cũng có con trai để khoe rồi, mỗi anh ta là chưa có.

May mắn con gái được 1 năm thì Lan mang bầu. Song chưa kịp hưởng niềm hạnh phúc vì có tin vui Lan đã đối diện với nỗi lo nơm nớp rằng không biết đứa con trong bụng là trai hay gái. Chỉ tới khi biết được giới tính chính xác của đứa con trong bụng cô mới nhẹ lòng. Lần này cô đã mang thai con trai thật rồi.

Từ khi biết con dâu mang bầu cháu trai mẹ chồng Lan cũng tử tế với cô hơn. Chăm sóc cô chu đáo về khoản ăn uống và bắt phải giữ gìn cái thai cẩn thận. Đặc biệt bà tách cô hoàn toàn khỏi đứa con gái nhỏ, bà nói: “Nó lớn rồi để đấy tôi trông nó cho, chị đừng có lúc nào cũng ôm ấp bế ẵm nó nữa. Nhỡ nó mè nheo không may đạp vào bụng cho một cái thì nguy hiểm cho đứa cháu đích tôn của tôi”

Tưởng mẹ chồng chăm con gái để mình nhàn thì Lan cũng mừng. Nhưng không ngờ bà chỉ tìm cách tách cô khỏi con và bỏ mặc đứa cháu gái tự chơi 1 mình trong cái cũi mà chẳng trông nom gì. Có hôm ở ngoài cửa hàng về thấy con gái đứng trong đó đói khóc rồi ị đùn ra hết cũi từ bao giờ mà bà không để ý. Lan định bế con lên lau rửa cho con thì mẹ chồng cô lao ra ngăn lại :

– Bỏ nó xuống đừng có động vào nó. Cái con bé này hư thế không biết, cho ăn còn ị lung tung thế này. Mai bà lại bịt mồm lại không cho ăn uống gì hết để khỏi ị bẩn ra cũi bây giờ.

Nói rồi bà cắp nó đi ngay ra phía ngoài giếng rửa. Tiếng nước lạnh dội lên con bé khóc ré lên, nhà vệ sinh có nước nóng nhưng bà lại không rửa cho cháu. Lan muốn nói nhưng lại sợ mẹ chồng nói kia nên đành thôi. Mang bầu 9 tháng thì con trai chào đời. Mọi người trong nhà dồn hết tất cả tình thương vào cho cháu trai, cưng nựng hết mức.

Bà đặt mua hẳn sữa ngoại cho cháu trai trong khi cháu gái thì bà bắt dừng không cho uống sữa nữa. 2 tuổi rồi, ăn cơm được rồi thì cần gì phải uống sữa cho tốn kém. Vịt giời nuôi lớn rồi nó lại bay đi nhà khác chứ nó có ở nhà mình đâu mà. Chính vì vậy mà đứa con trai thì bụ bẫm kháu khỉnh vừa sữa mẹ lại sữa ngoài uống không hết, còn con gái chị còi dí chẳng được giọt sữa nào. Cơm ăn được tí nào thì ăn bà với bố cũng chẳng chăm.

Con gái bị mẹ chồng tách khỏi Lan hoàn toàn vì bà sợ nó quậy phá làm em khóc. Có lần mẹ chồng pha sữa ngoài cho cháu trai uống thêm nhưng thằng bé bú no sữa mẹ rồi không chịu uống nữa. Đứa con gái thấy em không uống liền xin mẹ, Lan đưa cho con nhưng con bé vừa mới đưa lên miệng định uống thì bà nội lao tới giật ngay lại :

– Ai cho mày uống sữa của cháu tao hả. Cái miệng toàn vì khuẩn của mày mà đụng vào cái bình này thì mai cháu tao đau bụng ngay cho mà xem, đi ra ngoài kia.

Bà đánh nó mấy cái thật đau vào mông rồi đuổi nó ra ngoài. Con bé sợ tái mét không khóc nổi. Lan thương con mà không biết làm thế nào. Sáng hôm sau mẹ chồng Lan đi đâu từ sáng sớm dắt theo đứa cháu gái đi. Tới tận tối mịt thì thấy con bé về mà chưa thấy bà đâu. Hóa ra bà dắt nó gửi qua nhà hàng xóm rồi đi ăn cưới, tới tận giờ bà chưa về, hàng xóm giục nó về nhà nên nó phải về. Nhìn thấy bình sữa của em vẫn để đó chưa uống, con bé lân la lại bên mẹ:

– Mẹ ơi sữa thừa của em để từ hôm qua tới giờ em vẫn không uống, mẹ cho con uống nốt nhé, con đói lắm!!

– Sao con lại đói, sáng với trưa bà cho con ăn gì ??

– Bà để con bên nhà bác Hoa, con không ăn gì cả.

- meoi - “Mẹ ơi sữa thừa của em trai mẹ cho con uống nốt nhé, con đói lắm!”
Thương con quá Lan đồng ý cho con uống bình sữa thừa của em mà không nghĩ ngợi gì cả, chỉ giục con uống nhanh không bà về bà mắng. Con bé rít lấy rít để một cách ngon lành, vừa uống xong thì nghe tiếng bà về ngoài cổng Lan giấu vội cái bình đi để tối rửa.

Tối con bé cũng chỉ ăn vài hạt cơm, Lan nghĩ con uống sữa no để rồi nửa đêm thì nó ôm bụng kêu đau quằn quại. Lúc đầu mẹ chồng Lan còn quát tháo cháu tội làm nũng, khiến con bé không dám kêu nữa. Nhưng sau nó nôn tháo lịm hẳn đi thì cả nhà mới tá hỏa gọi xe cấp cứu lúc rạng sáng.

Con bé bị ngộ độc nặng vì uống sữa để quá lâu. Nhìn con lịm đi với đống dây quanh người trong phòng cấp cứu, Lan hối hân tột cùng. Tại sao cô lại ngu muội như vậy, tại sao cô lại để cho con bé khổ sở bao lâu nay, nó cũng là con cô dứt ruột đẻ ra cơ mà ?? Cô phải biết bảo vệ và chăm sóc con cô chứ ?? Con mà có mệnh hệ gì thì cô ân hận cả đời. Mẹ chồng Lan ngồi thẫn thờ trên dãy ghế ngoài phòng cấp cứu, đến giờ bà mới nhận ra tất cả lỗi lầm là của mình chỉ vì cái tính trọng nam khinh nữ mà bà suýt nữa đã hại chết cháu mình. Có lẽ sau chuyện này cả Lan và mẹ chồng đều đã có bài học đắt giá cho riêng mình…

Theo Webtretho

Loading...