“Em có người khác rồi, anh ký đơn để em đi lấy chồng” – câu chuyện những ông chồng vô tâm nên đọc!

Lan cứ tưởng sau bao năm yêu nhau, chờ đợi, giờ có sự xuất hiện của em bé mà cả hai mong ngóng thì niềm hạnh phúc đó sẽ được nhân đôi, nhân ba. Ai ngờ...

Lan và Tuấn yêu nhau từ hồi sinh viên,. Sau gần 8 năm họ mới tổ chức đám cưới. Lấy nhau được mấy tháng thì Lan có bầu. Lan cứ tưởng sau bao năm yêu nhau, chờ đợi, giờ có sự xuất hiện của em bé mà cả hai mong ngóng thì niềm hạnh phúc đó sẽ được nhân đôi, nhân ba. Ai ngờ, khi bé Bin mới chuẩn bị ra đời, thì các rắc rối cũng bắt đầu nảy sinh.

Hai vợ chồng cùng làm việc ở Hà Nội, nhưng chưa có nhà nên phải thuê trọ. Khi Lan mang thai đến tháng thứ bảy, Tuấn bàn đưa Lan về quê chồng để tiện chăm sóc, vì công việc của Tuấn cũng khá bận rộn.

– Em không muốn về quê anh đâu, ở đó em đâu có quen ai.
– Giờ chưa quen thì ở mãi sẽ quen.
– Nhưng anh nỡ để vợ chồng xa nhau lúc em đang cần anh nhất à?
– Anh bận đi làm thế này, sợ không chăm sóc được em với con cẩn thận, em về quê có ông bà nội rồi thì anh cũng yên tâm.
– Bao nhiêu người cũng hoàn cảnh như mình mà người ta vẫn cùng nhau vượt qua hết đấy thôi
– Sao em cứ ương bướng thế nhỉ? Em chẳng lo cho em thì thôi, nhưng em cũng phải biết lo cho con chứ, về đó đi.

Lan nhớ đó là lần đầu tiên tự dưng cô nhận ra điều gì đó rất khác ở Tuấn. Hóa ra mọi mối lo là cho đứa con, vậy thì Lan là gì? Nghĩ vậy cô vẫn nhất quyết ở lại Hà Nội.

chuyện tình cảm  - ly hon di anh em yeu nguoi khac roi qtcs 1 - “Em có người khác rồi, anh ký đơn để em đi lấy chồng” – câu chuyện những ông chồng vô tâm nên đọc!

Ngày Lan sắp sinh, Tuấn bận đi công trình không về được. Chỉ có hai bà nội, ngoại tức tối đón xe từ quê ra. Nhìn đứa con mới sinh đỏ hỏn trong tay, nhìn xung quanh những ông chồng vây quanh vợ hỏi han, Lan trào nước mắt. Cô chưa từng nghĩ khi mình vượt cạn lại không có chồng ở bên cạnh. Hai hôm sau Tuấn mới về. Lòng Lan lúc này khá dửng dưng. Cô cảm thấy mọi thứ thật hời hợt, lạnh lẽo.

Sinh con được hơn một tuần, Lan về nhà mẹ đẻ. Lan chẳng biết Tuấn thương con nhớ vợ ở đâu, nhưng cả 6 tháng Lan ở cữ, số lần Tuấn về thăm hai mẹ con được đếm trên đầu ngón tay. Những tháng đầu Lan còn thắc mắc, cự nự, tranh cãi, khi đó Tuấn luôn lấy lý do đi công trình, bận, mệt, nên ít về thăm hai mẹ con Lan. Nhưng mấy tháng sau, Lan cũng chẳng hỏi han gì nữa, hỏi để làm gì khi đã biết câu trả lời rồi.

Sáu tháng ở cữ đã hết, Lan phải quay trở lại Hà Nội làm việc. Mẹ Lan theo cùng chăm cu Bin. Tuấn vẫn hững hờ với gia đình như vậy, đi từ sáng sớm, tối mịt mới về. Có đợt anh đi công trình cả nửa tháng. gọi điện về cũng chỉ hỏi con.

Từ ngày sinh cu Bin xong đến giờ, Lan nhớ, Tuấn và Lan chưa một lần nào thực sự nói chuyện với nhau cả. Có bà ngoại đỡ đần, mà chẳng phải lo lắng ý ăn ý ở như ở với bố mẹ chồng, nên ngoài chuyện buồn về chồng ra, Lan cũng chẳng có gì để lo lắng. Nhưng buồn mãi thì cũng làm gì? Lan cũng biết có nhiều đôi yêu nhau lâu, lấy nhau rồi ở với nhau chưa đầy năm cũng ra tòa ly dị. Lan đi tập gym trở lại, cuối tuần Tuấn không về, Lan cũng hẹn hò với bạn đi cà phê, bữa thì cho cu Bin đi cùng, bữa thì để cu Bin ở nhà với bà ngoại.

Công ty Lan làm chuyên về xuất nhập khẩu. Bữa nay có nhân viên mới vào nên sau giờ làm mọi người kéo nhau đi ăn. Cậu nhân viên mới này nhìn cũng khá điển trai, nhưng hơi ít nói. Lan cũng không để ý lắm vì đầu óc cô đang mê mải những cảm xúc khác, nhưng nghe mọi người trêu thì hình như cậu ta rất thích Lan.

Chiều nay Tuấn gọi điện nói hai ngày cuối tuần này Tuấn được ở nhà. Lan cũng khá hờ hững. Đã bao lâu rồi cả gia đình nhỏ không được ăn bữa cơm đầy đủ thành viên, cũng đã bao lâu rồi Tuấn không đưa mẹ con Lan đi chơi. Cũng đã bao lâu rồi những cảm xúc háo hức, chờ đợi, mong ngóng được ở gần nhau của Lan với chồng không trở lại nữa. Lan không thấy vui, cũng chẳng thấy buồn, chỉ có cảm giác của sự lặng lẽ, nhưng hoàn toàn không phải lặng lẽ của bình yên mà là lặng lẽ của sự chán nản. Hai ngày cuối tuần trôi qua trong sự tẻ nhạt. Vợ chồng nói với nhau dăm câu, rồi nấu ăn, rồi chăm cu Bin, nên cũng chẳng có lúc nào để tâm sự hay sẻ chia gì cả.

Thứ hai đến, Lan và Tuấn mỗi người lại quay trở lại guồng quay công việc. Mỗi khi đi làm, Lan lại thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn, vì cô phải chạy đi chạy lại, lo giấy tờ này kia, gặp gỡ người này người khác, nên chẳng có lúc nào mà muộn phiền cả. Cậu nhân viên mới được phân công vào bộ phận do Lan trực tiếp hướng dẫn. Khi nhìn cậu ta, tự dưng trong đầu Lan có suy nghĩ, liệu một ngày nào đó mình với cậu ta có thể nảy sinh quan hệ tình cảm không nhỉ? Cái suy nghĩ đó không trở đi trở lại trong Lan, nhưng nó cũng chẳng biến mất.

Hôm nay là sinh nhật Lan, Tuấn thì chắc là quên rồi. Anh ta bận quá mà. Hết giờ làm, mọi người rủ nhau đi ăn uống, tăng hai rồi tăng ba. Cu Bin thì đã ở nhà với bà ngoại. Lan uống hết chai bia này đến chai bia khác, trên môi luôn thường trực nụ cười dịu dàng. Càng uống Lan càng tỉnh táo, trong đầu Lan giờ này Tuấn giống như một thứ bóng hình mờ mịt xa xăm chẳng đáng nhớ tới. Cậu nhân viên mới được phân công đưa Lan về. Có hơi men trong người, khi dìu Lan ra cầu thang, vô tình giày cao gót của Lan bị vướng. Hai người ngã vào lòng nhau và cùng trao nhau nụ hôn đắm đuối.

– Tôi đã có gia đình rồi đấy nhé!
– Tôi biết là em đã có gia đình.
– Vậy à, vậy là cậu định để chúng ta ngoại tình với nhau hả?
– Uh, thì cũng đã sao?

Cậu nhân viên đưa Lan về. Những ngày sau đó, hai người đi ăn trưa, thi thoảng đi ăn tối. Họ chẳng giống đồng nghiệp, cũng chẳng giống nhân tình, nhưng họ đúng là hai người có thể nói chuyện với nhau. Cậu nhân viên ngồi nghe Lan kể đủ thứ chuyện, từ chuyện ngày xưa hồi Lan học Đại học, đến chuyện vợ chồng từng có mối tình thế nào, chuyện cu Bin, chuyện dự định tương lai, những bộ phim Lan thích, những câu chuyện mà Lan mê…Cứ thế, họ nói với nhau hết chuyện này đến chuyện khác. Lan nhận ra cậu nhân viên cũng có những gu như mình.

chuyện tình cảm  - ly hon di anh em yeu nguoi khac roi qtcs 3 - “Em có người khác rồi, anh ký đơn để em đi lấy chồng” – câu chuyện những ông chồng vô tâm nên đọc!

Lan chợt nhớ, ngày xưa, Lan và Tuấn cũng như vậy. Nhưng tất cả là câu chuyện xa rồi. Lan cứ loay hoay trong mớ hỗn độn cảm xúc này cho đến khi cu Bin được một tuổi rưỡi. Một ngày, Lan chợt nhận ra, Lan có chồng mà cũng như không. Lan chẳng nhờ chồng được gì, cũng chẳng sẻ chia với chồng được gì, có chồng hỡ hững cũng như không.

– Cuối tuần này anh về nhà không?
– Anh không về được, cuối tuần này công trình nghiệm thu.
– Anh sắp xếp về đi, không thì để em lên chỗ anh.
– Có chuyện gì à em?
– Vâng, nên anh sắp xếp mà về nhé.

Cuối tuần Tuấn cũng về. Lan sắp xếp nhà cửa, cơm nước. Sau bữa cơm cho cu Bin đi ngủ xong, Lan đưa cho Tuấn tờ đơn ly hôn.

– Em có bị làm sao không?
– Tất nhiên là em có bị làm sao.
– Em đùa anh à
– Anh thấy chuyện này có thể mang ra đùa sao
– Nhưng anh chả hiểu cái quái gì đây? Hàng tháng anh đi làm về đưa tiền cho em nuôi con, thế em còn muốn gì nữa à?
– Anh biết thừa em muốn gì, em cần gì, nhưng từ hồi lấy nhau tới giờ, anh đâu có mang lại được cho em cái gì?
– Anh bất ngờ quá, để anh nghĩ đã.
– Khỏi nghĩ đi anh. Anh cứ ôm lấy cái công trình của anh, cứ ôm ấy mộng sự nghiệp của anh, em cũng sẽ phải ôm lấy cái thú vui của em, anh chả còn là gì trong đời sống của em cả…
– Em có người khác à?
– Đúng rồi, em có người khác hơn 1 năm rồi mà anh đâu có biết gì đâu?!

Nhìn vẻ mặt Tuấn choáng váng, tự dưng Lan cảm thấy vô cùng hả hê. Lâu nay người ta tưởng chỉ những biến cố nghiêm trọng mới đẩy người ta xa nhau, nhưng cứ sống một cuộc sống đồng sàng dị mộng, hai người như hai thế giới, cứ tưởng cho nhau như thế là đủ rồi, mà quên đi những chia sẻ nhỏ nhặt của đời sống hàng ngày nó quan trọng như thế nào, rồi người ta bỗng đẩy ra nhau tới mức nào không biết.

Để mặc Tuấn ngồi như chết lặng, Lan nói:

– Tối nay không có bà ngoại ở đây, anh ở nhà trông Bin đi. Em đi với bạn sẽ về muộn. Anh không phải chờ cửa. Em có chìa khóa đây rồi.

Lan bước ra ngoài. Gió se se lạnh. Cô phải sống cuộc đời của cô chứ. Nếu không có sự quyết tâm này thì cô đang ở nhà, vắt chân lên cổ với cu Bin, mệt nhoài trong câm lặng những nỗi niềm không biết tỏ cùng ai. Nếu không có cậu nhân viên mới, cô còn tưởng mình chưa từng có một thời thanh xuân sôi nổi như đã từng có. Còn Tuấn, anh lãng quên cô thì cô cũng sẽ để anh sống một cuộc đời bị cô lãng quên. Việc của cô là cứ vui đi đã, cô phải tìm nguồn vui mới, thay vì ngồi đó mà buồn bã về cái kẻ làm chồng mà hờ hững vô tâm.

___________________________

Theo WTT
GP TTTĐTH: 3362/GP-TTĐT do Sở TT&TT Hà Nội cấp

Chia sẻ