“Em có còn là con gái nữa đâu, phải dạng rộng hai chân ra thì anh mới làm được chứ”

– Hường nhát lắm, chẳng thế mà mãi mới dám yêu. Nhìn các bạn lũ lượt lên xe hoa hết rồi, Hường bụng thì sốt ruột nhưng tâm thì lại sợ lỡ mình không may lấy phải một người chồng tồi thì đời còn khổ hơn. Sợ qua sợ lại nên mấy cái đuôi bám đuổi Hường 3, 4 năm nay cũng đành phải dứt tình mà đi tìm nơi chốn mới…

Mẹ Hường cứ mắng Hường suốt:

– Trong cái nhà này không hiểu nó giống ai mà cái gì cũng nhát, cái gì cũng sợ thế không biết!

Bố Hường vui tính, hay đùa, thấy con gái bị mắng liền bênh vực:

– Thì nó giống tôi chứ còn giống ai nữa. Mà tôi, trên đời này tôi sợ nhất là bà.

Nhìn bố mẹ bao nhiêu năm rồi vẫn hạnh phúc bên nhau như vậy, Hường ngưỡng mộ lắm. Hường cũng muốn có được một tình yêu, một cuộc hôn nhân như vậy. Và rổi…

Rầm…

Hường ngã dúi dụi. Tú hốt hoảng vứt xe đó lại đỡ Hường lên. Trời xui đất khiến thế nào mà lúc bốn ánh mắt chạm phải nhau lại phát ra tia lửa tình thế không biết. Sau cuộc va chạm định mệnh đó, Hường và Tú đã thành đôi chỉ sau 2 tháng quen biết. Tú thấy mến một người con gái đặc biệt như Hường. Còn Hường, sự mạnh mẽ của Tú khiến cho Hường cảm thấy thật bình yên khi ở bên cạnh. Hôn lễ của cả hai được tổ chức trong sự vui mừng, phấn khởi của cả hai họ. Cả Tú và Hường cũng chẳng thể ngờ được rằng sau này, cuộc sống hôn nhân của mình nhiều hạnh phúc nhưng cũng lắm sự bi hài đến như vậy.

Điển hình nhất là đêm tân hôn. Tính Hường đã nhát, lại còn lần đầu tiên làm chuyện người lớn. Hường hồi hộp quá nên vừa thấy Tú cởi hết đồ leo lên giường thì lăn đùng ra ngất xỉu. Tú đành hoãn tân hôn lại. Đêm thứ hai, Hường đã có sự chuẩn bị vững vàng hơn nhưng cả hai vẫn không làm ăn được gì vừa Hường đau quá, la oai oái rồi đạp Tú xuống giường, hại Tú đau ê ẩm hết mình mẩy. Rồi quá tam ba bận, sau bao vất vả, cuối cùng thì Tú và Hường cũng có được đêm tân hôn mang nghĩa trọn vẹn khi cả hai đều trong tình trạng say sỉn. Đúng là bi hài hết sức.

Còn khó tin hơn nữa, Hường nhanh chóng đậu thai 1 tuần sau đó. Nhìn chiếc que thử thai hai vạch, Hường hốt hoảng. Hường còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần làm vợ thì đã phải làm mẹ rồi sao. Hường rơi vào tình trạng khủng hoảng mất một tháng đầu chỉ vì sợ hãi. May mắn, nhờ có sự động viên tinh thần của Tú, mọi sự cũng nhanh chóng ổn định lại.

Vợ mang bầu mà Tú còn vất vả hơn cả chính bản thân Tú mang bầu. Hường cái gì cũng sợ. Khi thì sợ không tốt cho mình, khi thì sợ không tốt cho con. Bác sĩ đã dặn chuyện vợ chồng vẫn có thể diễn ra được trong thời gian mang bầu nhưng Hường nhất định không cho Tú động vào mình. Khổ thân Tú, mới được làm chồng đâu như có 5 lần thì đã bị cấm vận đến 9 tháng.

Rồi đúng ngày Hường trở dạ thì Tú phải đi công tác nước ngoài đột xuất. Không có Tú bên cạnh, Hường càng thêm lo lắng, căng thẳng như muốn nổ tung.

– Chào em, anh là Bình, bạn của Tú. Anh làm bác sĩ sản khoa ở bệnh viện này. Thằng Tú nó vừa gọi điện nhờ anh chăm sóc, quan tâm em giúp nó.

Hường đang trong cơn đau vẫn cố mỉm cười chào Bình. Người bạn này của Tú, Hường đã được nghe kể rất nhiều mà hôm nay mới có dịp gặp vì anh chàng thường xuyên đi nước ngoài học. Có người quen, Hường cũng thấy yên tâm phần nào. Vậy mà vừa trấn an bản thân được một chút thì:

– Nào để anh khám cho em xem tình hình hai mẹ con thế nào rồi.

- image - “Em có còn là con gái nữa đâu, phải dạng rộng hai chân ra thì anh mới làm được chứ”

Bình vừa chạm vào người Hường thì chân tay Hường co rúm hết cả lại, run rẩy làm Bình phì cười.

– Anh có ăn thịt em đâu. Thịt em thằng Tú nó chẳng xơi hết rồi còn gì. Em thoải mái, thả lỏng người đi.

Mặc dù biết là thế nhưng Hường vẫn không thể tự nhiên được vì Tú là đàn ông. Chuyện nam giới làm bác sĩ sản khoa có gì lạ đâu nhưng Hương không quen cho nổi. Thấy Hường mãi không chịu hợp tác, sợ làm lỡ việc, Bình hơi gắt:

– Gớm, em có còn là con gái nữa đâu, phải dạng rộng hai chân ra thì anh mới làm được chứ.

Hường lúng túng trước câu nói đầy ý nhị của Bình. Biết không thể làm gì hơn, Bình đành ra ngoài nhờ 1 vị đồng nghiệp nữ vào giúp mình. Khiếp, Hường khi khám nhát thế mà lúc đau đẻ thì túm tóc, kéo áo Bình cứ loạn cả lên. Nhìn bộ dạng te tua của Bình sau khi ra khỏi phòng sinh mà ai cũng phì cười. Hường mẹ tròn con vuông thì Tú mới xuất hiện, nắm tay Bình cảm ơn rối rít. Bình thều thào đáp lại:

– Lần sau, tôi không dám đỡ đẻ cho cô vợ nhát như cáy nhưng miệng như cái vại, tay toàn móng vuốt của ông đâu.

Tú ôm bụng cười như nắc nẻ. Nhìn mẹ con Hường nằm ôm nhau ngủ, Tú thấy bình yên và hạnh phúc lắm. Nhưng cô vợ nhát này, chắc sẽ còn khiến Tú đau đầu nhiều phen nữa đây.

Theo Webtretho

Chia sẻ