Đừng tin câu nói: “Gái có công, chồng chẳng phụ”, họ vẫn sẽ phụ như thường

Đàn bà có dại mới tin câu nói: “Gái có công, chồng chẳng phụ”, đừng tin điều ấy họ vẫn sẽ phụ như thường đó.

Đàn ông, họ vốn có bản chất tham lam, cái gì cũng chỉ muốn thêm chứ không hề muốn bớt. Chính vì vậy mà đàn bà có thể tin đàn ông nhưng chỉ ở một số điều nhất định. Chẳng phải đến bản thân mình còn chẳng tin nổi chính mình ra sao, thì đặt niềm tin hoàn toàn ở người khác quả thực là một quyết định quá liều lĩnh. Bất cứ cái gì cũng nên giữ lại cho riêng mình một chút.

Câu chuyện này sẽ kể về một người phụ nữ đã hi sinh cả đời mình dành cho người đàn ông cuối cùng kết quả lại chẳng như mong đợi. Cô ấy là Thảo, Thảo sinh ra ở quê và quen với Hoàng ngày đó cả hai mới chỉ đang là học sinh cuối cấp Trung học phổ thông.

Tình yêu lứa tuổi học trò ấy ai cũng tin tưởng, ai cũng thầm ngưỡng mộ cặp đôi trai tài gái sắc. Thảo học khá nhưng vì nhà nghèo nên có đỗ đại học cũng không có điều kiện theo học. Hoàng gia đình cũng chẳng khấm khá gì hơn. Cả hai vẫn quyết định xuống thủ đô. Cầm tờ giấy nhập học cả hai gia đình cố gắng cho con đi học.

Kỳ học đầu tiên trôi qua khá bình thường, kỳ học thứ hai thì gia đình Hoàng không thể tiếp tục cho Hoàng theo học được nữa. Thảo giấu bố mẹ đăng ký bảo lưu để kiếm tiền nuôi Hoàng đi học. Cô đã dành toàn bộ số tiền bố mẹ ở quê gửi lên cho mình đi học để cho Hoàng có cơ hội học tốt hơn.

Bỏ học giữa chừng người ta nghĩ bảo lưu rồi quay lại đơn giản nhưng với Thảo thì không, nếu giờ cô quay lại học thì Hoàng sẽ phải bỏ học. Cô quyết định hi sinh mình để cho Hoàng có một cơ hội học tốt nghiệp ra trường.

Những năm tháng ấy cả cô và anh đã khó khăn đến thế nào. Sau này tốt nghiệp, anh bắt đầu tìm được công việc làm hành chính trong khi cô vẫn chỉ là cô gái bưng bê làm lao động chân tay. Cô đã rất xấu hổ, cảm thấy mình không còn xứng với anh nữa nên không thể nào tiếp tục.

yeu

(Ảnh minh họa)

Chính Hoàng ngày đó đã giữ Thảo lại, đã cố gắng níu giữ cô và chắc chắn tương lai sẽ có một đám cưới. 3 năm sau khi đi làm công việc ổn định hơn, cả hai có chút vốn cho riêng mình thì tổ chức đám cưới. Bạn bè ngày ấy đến dự ai cũng chúc mừng hạnh phúc cả hai chỉ vì đám cưới như mơ của cặp đôi đẹp nhất trường ngày ấy.

Tin tưởng vào một tương lai hạnh phúc, tin tưởng rằng người đàn ông ấy sẽ bên cạnh mình mãi mãi cho đến khi cô nhận ra chẳng có điều gì là đúng cả. Gần như cô đã sai rồi. Kết hôn 4 năm cô chẳng mang bầu nổi. Anh bắt đầu có những thay đổi từ nhỏ rồi dần dần nhiều lên. Bữa cơm nhà cũng thưa thớt dần.

Đến tận cái ngày cô phát hiện ra anh ngoại tình với một cô gái khác, cô cũng hay tin mình mang bầu. Bao nhiêu năm cô đã cố gắng vì chồng vậy mà cuối cùng kết quả thì sao chứ. Anh vẫn theo người khác đó thôi.

Cô chẳng kịp nói với anh rằng mình đã mang sinh linh bé bỏng của cả hai mong chờ suốt bấy lâu. Bởi anh lạnh lùng ném cho cô tờ đơn ly hôn đã ký sẵn cùng với lời nói chua chát:

-Ly hôn nhé, em biết rồi đấy, Hoa có bầu rồi.

Cô câm lặng trước câu nói của chồng. Cô nhân tình anh đã có bầu, còn cô thì sao cơ chứ. Vẫn ký đơn, cô chẳng còn cách nào khác ngoài làm vậy. Trở về nhà bên vòng tay bố mẹ cô mới nức nở.

Rồi ngày mai cô không biết mình và con sẽ tiếp tục bước tiếp con đường chông gai phía trước ra sao. Nhưng hôm nay thôi cho cô yếu mềm, từ ngày mai trở đi cô sẽ mãi là người mẹ mạnh mẽ. Đàn bà có dại mới tin câu nói: “Gái có công, chồng chẳng phụ”. Đàn ông họ bạc lắm, khi họ không còn muốn ở bên cạnh người phụ nữ đó nữa thì bao nhiêu công sức trước kia họ cũng lãng quên mà phụ lòng bạn thôi. Đàn bà, giữ lại chút của cho riêng mình, niềm tin đừng đặt dồn hết ở một chỗ để phải khổ đau, cay đắng.

HT- Theo Khoevadep

Chia sẻ