Dù là đàn ông hay đàn bà, đã ngoại tình là không đáng được tha thứ, dù bất cứ lý do gì

Nào ngờ, khi tôi đến công xưởng thì chú bảo vệ nói vợ tôi đã về rồi. Tôi sốc lắm mới lững thững ra về, nhưng khi đi ngang mấy khu nhà nghỉ gần công xưởng chợt nhìn thấy bóng người quen thuộc. Đó chính là vợ tôi.
Nhắc đến ngoại tình, thông thường mọi người sẽ nghĩ ngay tới đàn ông vì từ trước đến nay đàn ông luôn mang tiếng trăng hoa và hay lăng nhăng còn phụ nữ là người luôn chịu hy sinh, thiệt thòi. Thế nhưng, thời đại bây giờ, phụ nữ thực sự cũng không phải là “dạng vừa”

Khi tôi cưới Lan, vợ chồng tôi đều là công nhân nhà máy. Nhưng về sống chung 1 thời gian thì Lan thường hay cằn nhằn và nói rằng tôi là người vô dụng, không kiếm được nhiều tiền, không cho cô ấy cuộc sống ăn sung mặc sướng như những người khác.

Xét thấy tình hình kinh tế gia đình cũng không ổn định, nghĩ lại thương vợ, tôi quyết định nghỉ làm công nhân và bắt đầu kinh doanh.

Vì việc kinh doanh, tôi phải đi vay vốn khắp nơi.

Vốn dĩ, trước kia tôi từng học nghề sửa chữa điện thoại một thời gian nhưng sau đó bỏ ngang. Giờ đây khi có vốn rồi, tôi quyết định mở 1 cửa hàng cho riêng mình, vừa làm vừa học.

Tôi tự nhủ sẽ phải cố gắng thật nhiều để có một tương lai tươi sáng hơn cho chúng tôi và con cái sau này.

Từ ngày mở cửa hàng, tôi thường đi sớm về khuya. Nhiều lần, Lan giận dỗi nói tôi vô tâm, tôi bảo với vợ:

– Em phải thông cảm cho anh, thời gian này đang lập nghiệp, em chịu khó sau này anh sẽ đền bù.

Lan gắt gỏng:

– Anh đúng là chẳng được một cái tích sự gì.

Vài tháng sau, công việc của tôi phất lên rất nhanh, tôi rất vui mừng vì thế càng cố gắng chăm chỉ làm việc hơn. Trong khi đó, tiền lãi được bao nhiêu tôi đều giao hết cho vợ quản lý.

Mẹ tôi hay nói “Vợ mày không biết tiết kiệm, mới làm ăn được một cái là thấy mua sắm, ăn vận sành điệu, coi chừng mà tang gia bại sản”.

Tôi nghe mẹ nói thế chỉ cười “Nghèo mãi rồi giờ mẹ cũng phải để cô ấy sung sướng 1 chút chứ”

Nhưng càng ngày càng thấy vợ ăn mặc hở hang, tôi đã bắt đầu nhắc nhở. có điều, công việc bận rộn quá cũng khiến tôi lơ là.

Cho tới 1 lần, vợ gọi điện nói tăng ca. Ban đầu, tôi chỉ ừ à, nhưng tối đến thấy trời trở lạnh, bất chợt tôi nổi hứng lãng mạn bèn chạy vội về nhà lấy áo khoác mang đến công ty định tao bất ngờ cho vợ.

(Ảnh minh họa)

Nào ngờ, khi tôi đến công xưởng thì chú bảo vệ nói vợ tôi đã về rồi. Tôi sốc lắm mới lững thững ra về, nhưng khi đi ngang mấy khu nhà nghỉ gần công xưởng chợt nhìn thấy bóng người quen thuộc. Đó chính là vợ tôi.

Tôi núp vào gốc cây to bên đường, ngó sang, thấy vợ đang ôm ấp 1 người đàn ông trạc 40 tuổi đi từ nhà nghỉ ra. Sau đó, họ còn hôn nhau trước bàn dân thiên hạ và đưa nhau lên xe đi đâu đó tiếp.

Vốn định đuổi theo, nhưng sự bất ngờ khiến tôi run rẩy cả người.

Đêm hôm đó, tôi trằn trọc không ngủ được. Mãi 2 giờ sáng vợ mới về, vừa thấy tôi, em đã kêu:

– Ôi, mệt quá đi mất, làm còm cả lưng.

Nhìn bộ váy vợ đang mặc, tôi biết mình không thể nhìn lầm người được.

Ngày hôm sau tôi quyết định theo dõi vợ và rồi chính mắt tôi đã bắt gặp vợ và tên quản đốc phân xưởng hú hí ngay trong phòng làm việc của hắn.

Trước cảnh tượng 3 mặt 1 lời đó, tôi không làm ồn ào ở nơi làm việc của vợ mà lặng lẽ đi về.

Vợ tôi đi theo sau, tỏ ra ân hận:

– Anh…chuyện không như anh nghĩ đâu, anh nghe em giải thích đã.

Tôi cười nhạt:

– Còn giải thích gì nữa. Tại sao cô lại phản bội tôi?? Cô từng nói chúng ta cả đời phải chung thủy với nhau cơ mà.

– Cũng tại anh, tại anh đi làm tối ngày khiến tôi cô đơn quá. Tại anh nghèo rớt mùng tơi, có cày thế chứ cày nữa cũng chả hơn được là bao. Anh phải hiểu cho tôi chứ, tôi cũng cần hạnh phúc, tôi ngoại tình thế này có sung sướng gì.

Tôi nghe mà nực cười:

– Bây giờ cô đang đổ lỗi cho tôi??

Vợ vội nắm tay tôi:

– Thôi, em mong anh hãy cho qua mọi chuyện, từ giờ vợ chồng mình lại như bình thường, em hứa. Lần này em ngoại tình là có lý do, anh đừng trách em nữa.

Tôi điên quá hất vợ ngã lăn ra sàn:

– Mặt dầy, ngoại tình dù lý do gì cũng đáng trách, huống hồ chỉ là cô đang ngụy biện. Ly dị đi.

Thấy tôi cương quyết như vậy, vợ có vẻ run sợ. Mấy hôm nay, tôi chẳng nói chẳng rằng, còn vợ thì liên tục cầu xin tôi tha thứ. Tôi nên làm gì đây??

Bình An

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ