Đêm tân hôn chồng dặn “Em chỉ cần kêu “á” một tiếng là đủ, còn cả thế giới để anh lo”

– Nhìn Hạnh xúng xính trong chiếc váy trắng như tuyết ai cũng vui mừng chúc phúc cho cô. Hai chín tuổi rồi, lận đận đường tình mãi cô cũng tìm được bến đỗ….

Mặc dù Huy yêu cô say đắm, nhất quyết phải lấy bằng được người con gái hơn mình mấy tuổi về làm vợ, nhưng Hạnh không thể không lo lắng. Bởi vì bố mẹ Huy vô cùng gia trưởng, nếu biết cô là gái già thì chắc chắn họ không bao giờ đồng ý rồi.

– Anh bảo không lo mà đăng ký kết hôn cũng phải giấu bố mẹ năm sinh của em?
– Em cứ bình tĩnh, để xong đám cưới đã. Hai đứa mình gạo nấu thành cơm rồi hãy nói.

Nghe chồng tếu táo như vậy Hạnh cũng đỡ lo. Tuy hơn chồng 3 tuổi nhưng cô có nước da trắng, khuôn mặt cũng trẻ nên so với Huy hai người cũng rất đẹp đôi.

Huy và Hạnh quen nhau trong một lần 2 cơ quan giao lưu mà cả cô và anh đều tham gia văn nghệ. Anh chủ động xin số điện thoại và hai người làm quen nhau. Anh cũng mời Hạnh uống cà phê thường xuyên và chủ động nói lời yêu.

Lúc đầu Hạnh không biết anh kém mình 3 tuổi, thấy anh hóm hỉnh, tâm lý nên cô đã nhận lời tỏ tình. Đến lúc biết mình già hơn Huy thì cô với anh đã yêu nhau say đắm đến mức không thể tách rời ra được rồi.

Nhà chồng ở cách thành phố mấy chục cây, đi đường xa lại căng thẳng nên Hạnh khá mệt mỏi. Rửa xong một đống bát đ.ĩa to ú hụ, cô cùng em chồng dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp rồi mới đi tắm. Em chồng nheo mắt dặn Hạnh.

– Mẹ hơi “bị” khó tính đấy, chị cẩn thận.
– Ừ, chị biết rồi!

Trong lòng Hạnh rất lo lắng, nhưng nghĩ Huy không phải con một, cưới xong hai vợ chồng lại lên thành phố làm việc, chịu khó lấy lòng mẹ chồng vài hôm đầu rồi mọi việc sẽ ổn thôi.

Hạnh vừa vào đến cửa phòng thì mẹ chồng cũng từ trong bước ra.
– Dạ, con chào mẹ!
– Ừ! Vào đi!
– Vâng ạ!

Vào đến phòng, Huy đang ngồi chờ vợ. Hạnh choáng váng khi thấy tấm ga giường đỏ chói chang, rất đẹp nhưng ở giữa lại lót một mảnh vải lụa trắng tinh, tim Hạnh muốn rụng xuống.

Ảnh minh họa

Huy bảo.
– Em làm gì mà mặt nghệt ra thế, ngồi xuống đây chồng bảo!
– Cái… cái này… sao lại ở đây?
– Mẹ vừa mang vào bảo đây là tục lệ của dòng họ, cô dâu mới nào cũng phải để lại dấu vết…

Mặt Hạnh tái mét. Hồi là sinh viên, Hạnh từng yêu một người, cả hai đồng cảm nhiều chuyện và Hạnh tự nguyện dâng hiến cho anh. Sau này hai người không đến với nhau vì nhiều lý do, nhưng chưa khi nào Hạnh cảm thấy hối tiếc vì đã đi quá giới hạn với người mình yêu.

Trong thời gian quen và yêu chồng Hạnh bây giờ, anh tuyệt đối không hỏi cô về chuyện quá khứ, cũng không nhắc gì đến chuyện của anh. Hạnh cúi gằm mặt xuống.
– Em đã… từng yêu một người…

Hạnh thật sự rất sợ hãi, nếu Huy không nghĩ thoáng được như mình, sau này lấy cớ vợ không còn gì trước đêm tân hôn, anh ấy sẽ dằn vặt mình cả đời.

Nhưng Hạnh chưa nói hết Huy đã ôm lấy vợ, hôn khẽ lên tóc cô.
– Tất cả đã là quá khứ rồi em, chúng mình không thể thay đổi quá khứ, và cũng không cần thiết phải thay đổi làm gì.

Còn từ giờ phút này, em hãy làm một người vợ chung thủy của anh thế là đủ rồi.
Nghe chồng nói những câu sến súa vậy, Hạnh mủi lòng.

– Tại sao anh không nói là gia đình mình có lệ như thế. Nếu biết trước em đã không làm anh khó xử.
– Em sao phải lo lắng mấy chuyện cỏn con này chứ!

Hạnh liếc xuống giường. Huy hiểu ý liền gạt chiếc khăn lụa sang một bên, rồi từ từ c.ở.i chiếc váy ngủ của vợ xuống. Cả hai đã dồn nén cơn khát tình trong người từ lâu nên vồn vã, cuống quýt cuốn lấy nhau đến tan chảy ra, rồi lại hòa quyện lại làm một…Tuy không phải lần đầu nhưng với hai người, thì họ thực sự mới mẻ và hạnh phúc tận cùng.

Huy ôm vợ trong tay, hôn nhẹ lên mái tóc của cô. Chợt cả hai mới sực nhớ đến chiếc khăn lụa của mẹ chồng. Hạnh run run hỏi.
– Giờ làm sao đây anh?

Anh khẽ cười.
– Đơn giản lắm, giờ em chỉ cần “a” lên một tiếng thôi, việc còn lại để anh lo.

Nói rồi Huy lấy con dao gấp trên bàn cắt xoẹt vào ngón tay trỏ, nhanh đến mức Hạnh không kịp ngăn lại, cô sợ hãi kêu lên.

– Á… sao anh lại…
– Nhỏ cái miệng thôi, mẹ thể nào chẳng đang đứng ở ngoài.

Huy thấm một giọt máu xuống chiếc khăn lụa, giọt máu nhanh chóng loang ra những sợi vải trắng tinh. Hạnh sợ hết hồn, cô ôm lấy ngón tay của chồng đưa lên miệng ngậm lại cho cầm máu.

Hạnh vừa gấp chiếc khăn lụa lại vừa lườm Huy một cái. Hôm nay cô nợ chồng mình một món ân tình mà suốt đời này cô sẽ trả dần dần…

Theo Webtretho

Chia sẻ