Đêm nào chồng cũng làm việc khuya đến mệt lả, vợ thương chồng nhưng 1 lần nghe tiếng kêu cứu mới phát hiện ra có con ‘chuột’ nặng 50 kí

– Hay mình lắp thêm điều hòa trong phòng làm việc cho anh đỡ vất vả. – Không sao, không cần thiết đâu em, ngồi nóng tý cho nó giảm cân cũng được.

Thương chồng vất vả nên em luôn tỏ ra là 1 cô vợ biết điều, em chăm chút từng bữa ăn quan tâm anh ấy từng chút 1. Cứ ngỡ hạnh phúc như vậy là trọn vẹn, bé đầu của em đã được 4 tuổi nay em lại đang bầu thêm bé nữa. Biết vợ bầu con trai chồng em vui lắm, chồng bảo sẽ cố cày cuốc để tích góp chờ ngày sinh con.

Kể từ đó đêm nào anh ấy cũng nhận thêm việc để làm, xót chồng em bảo anh ấy nghỉ ngơi sớm nhưng lúc nào chồng cũng mỉm cười bảo: ‘Anh không sao?”. Chồng em là thế chưa 1 lần than vãn hay nặng lời với vợ, 1 người đàn ông khá hoàn hảo như thế bảo sao em không tin.

- vo bat nop thue blogtamsuvn - Đêm nào chồng cũng làm việc khuya đến mệt lả, vợ thương chồng nhưng 1 lần nghe tiếng kêu cứu mới phát hiện ra có con ‘chuột’ nặng 50 kí

(Ảnh minh họa)

Dạo gần đây em bầu bí tháng thứ 8 mệt mỏi, nên ăn xong cho con tắm rửa đi ngủ thì em cũng leo lên giường nằm. Có khi chồng lên thì em ngủ rồi vì chân tay sưng phù nên em lười đi xuống xem anh ấy làm việc thế nào. Chồng cũng dặn em cứ bật phim xem khi nào chán thì ngủ trước.

Nhưng vài lần để ý em thấy, anh ấy cứ lên là nằm vật ra thở, có khi vã hết mồ hôi còn đi tắm khuya. Em nghĩ chắc do trời nóng lại leo 3 tầng nên chồng mới như vậy. Hôm sau em bàn chồng:

– Hay mình lắp thêm điều hòa trong phòng làm việc cho anh đỡ vất vả.

– Không sao, không cần thiết đâu em, ngồi nóng tý cho nó giảm cân cũng được.

– Anh làm việc khuya lại mệt, đôi lúc còn tắm em sợ ảnh hưởng sức khỏe lắm.

– Ừ mai anh sẽ không tắm nữa em yên tâm ngủ sớm cho con khỏe mẹ khỏe.

Em nhìn chồng vừa xót vừa cảm động vì lúc nào cũng nghĩ cho vợ con. Nhưng cuộc đời nhiều khi chẳng như mơ các chị nhỉ, hồi trước con bạn em nói:

– Đàn ông ai cũng có nhu cầu, mày đừng có vì bầu bí mà bỏ bê chồng, có ngày nó đi g.ái đấy.

Em bĩu môi:

– Ôi dời, lão nhà tao chẳng dám đâu. Tao không bỏ bê là do ông ấy thương con nên chủ động bảo vợ hạn chế chuyện kia đấy chứ. Mà mày nhắc tao mới nhớ từ hồi bầu bí đến giờ bọn tao qu.an h.ệ đếm trên đầu ngón tay.

– Ôi có khi nào ông nhà mày có bồ, hoặc đ.i g.ái hay t.ự x.ử không?

– Điên à, làm việc ngày đêm sức đâu thời gian đâu mà g.ái g.ú. Tao tin lão nhà tao lắm.

– Mày đừng có mà chủ quan, để ý kĩ vào.

– Ừ tao biết rồi.

Sau này ngẫm lại em thấy nó nói đúng, hôm đó tầm 1 giờ sáng chưa thấy chồng lên ngủ. Em mắt nhắm mắt mở thì nghe tiếng kêu cứu. Em hốt hoảng bật dậy, bên cạnh chồng vẫn không thấy đâu. Em vội vàng đi xuống tầng 1 thì chết sững khi nghe tiếng con gái vang lên:

– Anh ơi anh tỉnh lại đi, anh sao thế này.

Em đẩy cửa xông vào thấy chồng mình không mảnh vải che thân đang nằm trên người 1 cô gái. Cô ta không ai khác chính là con bé trọ ở nhà bên. Em ú ớ:

– Các người… đang làm gì trong nhà tôi thế này, đồ khốn nạn.

– Chị ơi anh ấy bất tỉnh rồi, em xin lỗi. Chị cứu anh ấy đi.

Lúc đó chân tay em run rẩy vì quá sốc và sợ hãi. Em cầm điện thoại chồng mà phải đến 5 phút sau mới mở được mật khẩu vì run quá. Bác sĩ đến hốt anh ta đi cấp cứu, còn em khóc cũng không nổi. Em tát cho con bé đó mấy cái còn nó vừa mặc đồ vào vừa khóc lóc quỳ gối van xin. Em đau đớn khi biết mình bị cắm sừng ngay trước mũi lâu nay mà không hề hay biết. Chồng em được cấp cứu, bác sĩ bảo anh ấy bị thế thượng mã phong có nguy cơ bị liệt dương, ông ấy cố giải thích cho em hiểu nhưng tai em ù đi, em chẳng cần nghe thêm. Khi chồng tỉnh cũng là lúc bụng em đau dữ dội rồi ngất xỉu. Em phải sinh non con.

Tỉnh dậy em như kẻ mất hồn phần thì thương con phần thì đau đớn vì bị phản bội. Nỗi đau lớn quá em không còn sức để gào khóc hay mắng chửi, thì ra lâu nay anh ta chăm thức khuya làm việc là để h.ú h.í với nhân tình. Đêm nào cũng mệt lả vã mồ hôi là vì thế giờ lại còn mang di chứng vào người vì quá ham hố, từ đó đến nay đã 5 ngày, con em vẫn được chăm sóc tại bệnh viện. Em vẫn chưa nói câu gì với chồng, vẫn câm lặng như thế. Dù đau nhưng vẫn mò lên đây tâm sự vì thực sự em quá đau quá bế tắc không biết nói cùng ai, xin mọi người hãy cho em lời khuyên. Em nên làm gì trong hoàn cảnh này đây? Xin hãy giúp em.
___________________________
Theo Thể thao và xã hội
GP TTTĐTH: 3362/GP-TTĐT do Sở TT&TT Hà Nội cấp

Loading...
Chia sẻ