Đàn ông ít nhất phải nghèo một lần trong đời, thứ nhận lại sẽ khiến bạn cực kỳ giàu có

Tôi bèn nhấc máy gọi, khoảng 5 cuộc sau thì Vân bắt máy, nhưng tôi chưa kịp nói gì thì cô ấy ấp úng:”Vừa nãy em đứng ngoài nghe hết mọi chuyện rồi, em không có tiền đâu, nhà anh cũng không cần chuẩn bị lễ cưới nữa đâu, anh cứ lo cho bố mẹ đi, không cần quan tâm tới em nữa.”

Tôi và Vân yêu nhau được gần 1 năm thì tôi dẫn cô ấy về ra mắt bố mẹ. Nhưng có vẻ như bố mẹ tôi không hài lòng lắm về nàng dâu tương lai.

Có điều lúc đó tôi yêu Vân say đắm nên cương quyết đòi lấy, Vân từng nói với tôi “Bố mẹ anh cũng như bố mẹ em, dù bây giờ họ chưa thích em thì sau này em sẽ cố gắng làm 1 nàng dâu thảo”.

Nghe những lời nói đó của Vân, tôi mát lòng mát dạ nên đòi mẹ đi xem ngày đẹp càng sớm càng tốt.

Không ngờ 1 hôm tôi vừa đi chơi với Vân về, bước vào nhà thì thấy mẹ đang ngồi khóc nức nở còn bố thì quần áo xộc xệch, mặt tái mét. Tôi giật mình hỏi:

– Bố, mẹ…có chuyện gì thế ạ??

Mẹ tôi gào lên:

– Mất hết rồi con ơi, mất hết rồi.

Nói được 1 câu mẹ tôi lại nấc nghẹn, tôi quay sang bố thì ông bần thần:

– Công ty mình…phá sản rồi con ơi, nếu không trả được hết nợ, có khi bố…phải vào tù.

Như sét đánh ngang tai, tôi ngã ngửa:

– Bố mẹ…nói …gì cơ?? Phá…phá sản..??

– Đúng thế, giờ bố phải trả nợ gần 10 tỷ, con…có bạn bè nào vay giúp bố được không??

Tôi lấy lại bình tĩnh:

– Số tiền lớn như thế, bố bảo con vay ở đây bây giờ??

– Mỗi người 1 ít, được chút nào hay chút đó, không thì bố con phải ngồi tù đấy – Mẹ tôi hét lên.

Tôi đỡ bố mẹ dậy và trấn an họ, sau đó lững thững vào phòng định nhắn tin này cho người yêu biết nhưng gọi em ơi mãi thì không thấy co ấy trả lời.

Tôi bèn nhấc máy gọi, khoảng 5 cuộc sau thì Vân bắt máy, nhưng tôi chưa kịp nói gì thì cô ấy ấp úng:

– Vừa nãy em đứng ngoài nghe hết mọi chuyện rồi, em không có tiền đâu, nhà anh cũng không cần chuẩn bị lễ cưới nữa đâu, anh cứ lo cho bố mẹ đi, không cần quan tâm tới em nữa.

Nói xong Vân tắt máy, sau đó tôi không tài nào liên lạc được. Tôi đoán cô ấy nói những lời đó thay cho lời chia tay.

Tôi càng thêm đau đớn, khi ấy tưởng như mọi thứ đều quay lưng lại với tôi.

Ngày hôm sau, tôi mang chiếc xe hơi đi cầm đồ thì bất ngờ gặp cô hàng xóm làm công nhân . Thấy tôi, cô ấy ngạc nhiên hỏi lý do phải cầm cố tài sản. Tôi thật tình kể lại mọi chuyện thì Nga (cô hàng xóm) tỏ vẻ buồn bã:

– Em ở ngay bên cạnh mà không hay biết gì, thôi anh ạ, còn người là còn của, quan trọng bây giờ là sức khỏe của anh và 2 bác. Anh phải để ý tới 2 bác, an ủi động viên họ.

Tôi không đáp, Nga ngại ngùng nói thêm:

(Ảnh minh họa)

– Có gì cần em giúp thì anh cứ bảo nhé.

Tôi biết Nga thích mình từ rất lâu, nhưng trước giờ tôi không để ý tới cô ta vì chê cô chỉ làm công nhân, bây giờ nghe những lời này tôi thấy vô cùng xấu hổ.

Ngay tối hôm đó, tôi thấy Nga tay xách nách mang sang nhà, thấy bố tôi, cô ấy liền cười:

– Cháu nghe nói bác gái bị ốm nên nấu cháo mang sang, tiện cháu nấu cả cơm cho bác và anh.

Bố tôi ậm ừ, Nga nắm tay ông:

– Cháu đã biết hết mọi chuyện rồi, quan trọng bây giờ là sức khỏe bác ạ. 2 bác cũng đừng buồn quá.

Nói rồi cô ấy bày cơm nước trên bàn cho bố con tôi, và bê bát cháo vào phòng bón từng thìa cho mẹ tôi.

Xong xuôi, Nga bước ra bất ngờ dơ cuốn sổ tiết kiệm trước mặt tôi:

– Anh này, em có gần 100 triệu trong đây, nếu gia đình anh cần, em sẽ cho mượn.

Tôi sốc nặng:

– Cô…cô…cô không sợ chúng tôi không có tiền trả à??

Nga cười:

– Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau, huống hồ lúc hoạn nạn thế này, anh cứ cầm đi, em không nghĩ nhiều đâu, bao giờ có thì trả.

Tôi nhìn bố, 2 bố con chỉ biết im lặng, sau đó tôi nhất mực từ chó nhưng Nga vẫn cứ đẩy vào tay tôi.

Khoảng 1 tháng trời, Nga ngày nào cũng sang giúp mẹ tôi dọn nhà, nấu cơm giặt giũ còn tôi thì bắt đầu biết tập trung làm ăn, vừa để quên đi cô người yêu cũ bội bạc kia, vừa để giúp đỡ cha mẹ.

Nhưng rồi, hôm ấy, bất ngờ lần nữa khi bố cầm cuốn sổ của Nga đưa đến trước mặt tôi:

– Tối nay gặp cái Nga trả lại cho nó đi.

Tôi sững sờ:

– Bố dùng đi, con sẽ cố gắng làm sau này trả Nga. Giờ bố đang cần tiền mà.

Lúc ấy mẹ tôi bước xuống, bố mẹ đều bật cười. Thấy là lạ, tôi đã nghi ngờ có chuyện gì họ đang giấu mình. Thì ra, việc phá sản chỉ là màn kịch bố mẹ dựng nên để tôi thử lòng Vân. Mẹ tôi nói:

– Nhìn con bé đó, mẹ đã biết nó là đứa chỉ ham vật chất, không phải nàng dâu tốt. Cái Nga…tuy ít học, không bằng người khác về mọi mặt nhưng lấy được người vợ như nó, con mới đích thị trở thành người đàn ông thành đạt, giàu có.

Tôi sững sờ cả người, không ngờ bố mẹ lại dụng công “lừa dối tôi như vậy. Nhưng đúng thật, nhờ màn kịch này của họ, mà tôi nhận ra đàn ông phải nghèo 1 lần mới tìm ra được tình yêu chân chính. Những cô gái tốt bụng như Nga, xứng đáng có được hạnh phúc.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ