Cô thư ký đá xoáy: “Con dâu bác chỉ bán cá ngoài chợ thôi ạ?” nào ngờ mẹ chồng đáp 1 câu khiến cô ta cúp đuôi đi thẳng

Chị làm dâu nhà anh hơn 15 năm trời, nhưng chưa từng 1 lần khiến ai phải phật lòng hay khó chịu. Bố mẹ anh xem chị như con gái trong nhà, với họ chị không chỉ là con dâu mà còn là vị cứu tinh là tri kỷ của họ nữa.

Nhớ ngày đó gia đình anh bị phá sản nhà cửa cũng bị lấy mất, cả đại gia đình được 1 phen lao đao. Chính chị và bố mẹ chị đã cưu mang họ 1 thời gian. Căn nhà anh chị có khi đó cũng là do bố mẹ vợ vay tiền cho xây. Cuộc sống kinh tế khó khăn, lương ba cọc ba đồng nên chị quyết định bỏ việc ở cơ quan để đi buôn. Chị buôn rau buôn cá quanh năm ngoài vợ.

Nhờ gánh hàng của mình mà chị nuôi được cả gia đình, hồi đó anh đang học văn bằng 2 dở dang. Chị động viên chồng học tiếp:

– Anh cứ học đi, em lo được mà.

Anh nhìn chị xúc động:

– Anh thật may mắn khi lấy được em làm vợ, bà xã à. Cả nhà anh đội ơn em, cảm ơn em vì tất cả.

– Ngốc, vợ chồng hoạn nạn thì phải giúp đỡ nhau và cùng nhau gánh vác là chuyện thường tình mà anh. Từ nay mình cũng nhau làm lại anh nhé.

Anh mỉm cười gật đầu, kể từ đó anh xin làm cho nhiều công ty cuối cùng với kinh nghiệm và sự chịu khó của mình anh được 1 ông sếp trọng dụng. Chị buôn bán cũng đắt hàng nên cũng có chút tiền để dành nuôi con. Cuộc sống tuy vất vả nhưng chưa 1 lần chị than vãn đó là điều khiến bố mẹ chồng chị phục nhất.

5 năm sau họ vực dậy kinh tế, xây được nhà to hơn, công việc anh cũng khá thuận lợi. Anh hỏi chị có muốn đi làm lại không? Thì chị lắc đầu:

804edbf3cd86e4e0af323c499f01c954  - 804edbf3cd86e4e0af323c499f01c954 - Cô thư ký đá xoáy: “Con dâu bác chỉ bán cá ngoài chợ thôi ạ?” nào ngờ mẹ chồng đáp 1 câu khiến cô ta cúp đuôi đi thẳng

– Em đi bán hàng thế này cũng ổn, đi làm lương thấp lắm. Sau này mọi thứ ổn hơn em sẽ suy nghĩ lại chuyện này, anh đừng lo cho em.

Sau bao năm nỗ lực cuối cùng anh cũng mở được công ty của riêng mình. Từ ngày anh thành đạt có rất nhiều cô gái vây quanh muốn được làm bồ của anh, nhưng đều bị anh từ chối. Gần đây nhất có cô thư ký tên là Thúy, cô ta mới tốt nghiệp và được tuyển vào công ty anh làm.

Thú thực Thúy rất xinh đẹp vẻ đẹp của cô ta khiến bao người đàn ông đứng ngồi không yên. Nhưng mặc kệ các anh chưa vợ tán tỉnh, người duy nhất cô ta để ý lại chính là anh. Có lẽ vì anh giàu hơn nữa lại phong độ điềm tĩnh, có nụ cười hiền khiến cô nào gặp cũng muốn tan chảy.

Thúy công khai bật đèn xanh với anh nhưng anh đều lờ đi, có lần anh còn nói thẳng thắn là anh đã có gia đình rồi nhưng cô ta chẳng hề quan tâm. Cứ tìm mọi cách để anh ngã vào vòng tay cô ta, nhiều lần đi gặp khách hàng Thúy vén váy lên tận bẹn ngồi hờ hững để câu dẫn, nhưng anh khéo léo nhắc: ‘Em kéo váo lại đi kẻo lạnh” khiến cô ta tức điên lên.

1 lần đi nhà vệ sinh Thúy vô tình nghe được chị vợ của giám đốc chẳng phải quý phái cao sang gì mà là cô bán cá:

– Hôm trước mua cá của vợ sếp công nhận tươi ngon thật đấy.

– Ừ nhà em cũng ăn chỗ chị ấy suốt, công nhận chị vợ sếp chịu khó thật. Chồng làm giám đốc mà chị ấy vẫn duy trì nghề bán hải sản nhỉ.

Nghe xong Thúy nhếch mép:

– Tưởng vợ anh cao siêu thế nào hóa ra cũng tầm thường vậy thôi sao?

Rồi 1 hôm công ty anh tổ chức liên hoan, chị mời cả nhà đi cùng nhưng hôm đó chị có việc đột xuất không đi được nên chỉ có bố mẹ anh đến. Thấy mẹ anh xuất hiện cô thư ký đon đả đón tiếp, thấy cô ta cũng chẳng thuộc dạng gái đàng hoàng, nghiêm túc gì nên mẹ anh cũng không ưa cho lắm.

– Hôm nay chị nhà không đến hả bác.

– À con dâu tôi có chút việc nên không đến được.

– Vậy ạ, Cháu nghe nói con dâu bác chỉ làm nghề bán cá ngoài chợ thôi đúng không ạ?

Nghe đến đây bà mẹ chồng chị nhận ra cô ta cũng chẳng có ý gì tốt đẹp, bà quay lại cười tươi nói:

– Ừ đúng vậy có sao không cô Thúy?

Bà vừa cười mắt vừa nhìn xoáy sâu vào mắt cô thư ký:

– Dạ không, cháu chỉ thắc mắc vì sao 1 người tài giỏi như anh Nam lại lấy 1 cô vợ làm cái nghề tầm thường ấy thôi ạ.

– Tầm thường ư? Cả nhà tôi suốt 15 năm trời cũng nhờ cái nghề tầm thường đó của nó mà sống đến ngày hôm nay đó cô Thúy à. Thằng Nam cũng nhờ cái nghề tầm thương mà cô đang chê khinh ấy mới học hành nên người và giờ làm giám đốc như bây giờ đấy. À mà quên 1 người ‘cao quý’ như cô thì làm sao mà hiểu được những nghề và những người tầm thường như bọn tôi cô nhỉ? Hôm nào muốn ăn hải sản thì cứ qua chỗ con dâu tôi nhé, nó có 1 chuỗi cửa hàng bán hải sản đấy nên cô tha hồ chọn lựa.

– Cháu… cháu không có ý đó đâu ạ.

– Vậy à, vậy mà tôi thấy cô có đó.

– Cháu xin lỗi, cháu thực sự không có ý đó đâu bác đừng hiểu lầm, cháu xin phép ạ.

Thúy bỏ vào nhà vệ sinh vì xấu hổ ê mặt, cô ta cứ nghĩ bà mẹ chồng này cũng coi khinh con dâu như nhiều bà mẹ chồng có con trai làm giám đốc khác. Nhưng không ngờ bà ấy lại coi trọng chị vợ như vậy, Thúy giận điên người.

vo-bae-yong-oon-3-c66b1  - vo bae yong oon 3 c66b1 - Cô thư ký đá xoáy: “Con dâu bác chỉ bán cá ngoài chợ thôi ạ?” nào ngờ mẹ chồng đáp 1 câu khiến cô ta cúp đuôi đi thẳng

– Chuỗi cửa hàng hải sản ư? Chẳng lẽ nào giờ chị ta không bán ngoài chợ nữa mà làm bà chủ rồi ư? Khốn nạn thật.

Bà mẹ chồng chị nhìn cô ta cun cút bỏ đi thì nhếch mép mỉm cười, bà nói nhỏ với con trai:

– Cô thư ký của con thật khó ưa? Mẹ thấy cô ta có ý đồ không tốt với con nên giải tán sớm đi nhé, con hiểu ý mẹ chứ.

– Dạ mẹ bớt giận, con hiểu rồi.

Hôm đó về nhà tự dưng mẹ chồng ôm lấy chị:

– Mẹ sao thế, hôm nay công ty liên hoan có vui không ạ?

– Con không đi mẹ chẳng thấy vui chút nào hết.

Chị cười hiền hậu nhìn bà còn bà nắm tay chị rồi nói: “Sao mẹ lại kiếm được cô con dâu tuyệt vời thế này nhỉ?”. Anh hiểu ý mẹ nên chỉ nhìn vợ gật đầu rồi mỉm cười trìu mến. Chị cũng thấy mình rất may mắn khi được sống trong 1 gia đình tình cảm như vậy.

Theo Thethaovaxahoi

___________________________
GP TTTĐTH: 3362/GP-TTĐT do Sở TT&TT Hà Nội cấp

Loading...