Cô ô sin ế xin cưới cậu chủ bị liệt giường nào ngờ đêm tân hôn anh cười nham hiểm: “Lấy chồng liệt thì tân hôn cũng phải khác”

Chớp mắt một cái cũng đã hơn 6 năm Liên làm ô sin cho nhà bà Hoa, năm nay cô cũng đã 33 tuổi rồi nhưng chưa có người đàn ông nào hỏi cưới. Thú thật thì đã xác đi làm giúp việc cho nhà người ta thì không còn thời gian đâu mà tìm hiểu yêu đương này nọ. Ngày xưa gia đình khó khăn nên Liên mới phải đi làm ô sin, cô tự nhủ đi làm 1, 2 năm rồi về quê lấy chồng. Vậy nhưng khổ nỗi cứ lần nào định xin nghỉ việc thì bà chủ lại năn nỉ Liên ở lại. Được cái Liên cũng thấy mình may mắn khi vào làm cho gia đình tốt bụng…không như nhiều người gặp phải chủ không tử tế nên bị chửi mắng suốt.

Bà chủ của Liên là một người phụ nữ giàu có, tuy thân phận chủ – tớ. Nhưng chưa bao giờ bà Hoa xem liên là người giúp việc, hơn ai hết bà Hoa biết ơn Liên vì suốt 6 năm qua đã thay bà chăm sóc cho người con trai bị liệt nằm một chỗ trên giường. Còn nhớ ngày đó khi Liên vừa xin vào làm giúp việc thấy bà Hoa bảo việc chính của cô là chăm sóc Sơn ( tên cậu chủ ) thì Liên sợ quá đã từ chối. Vậy nhưng vì bà Hoa năn nỉ mãi nên Liên cũng đành gật đầu đồng ý.

Thời gian đầu Sơn không cho ai động vào người nên Liên cũng rất khó để chăm sóc cho anh. Vậy nhưng càng ngày càng nói chuyện thì Sơn mở lòng hơn, Sơn nhiều hơn Liên 2 tuổi mỗi lần nhìn cậu chủ thì Liên lại thấy thương xót. Nếu như không nằm một chỗ thì bây giờ Sơn đã là một vị tổng giám đốc giàu có và phong độ. Nghe bà chủ kể thì Liên mới biết là ngày xưa Sơn có yêu một cô gái tha thiết, nhưng sau đó cô gái đòi chia tay để đi lấy chồng nước ngoài. Quá đau khổ nên Sơn đuổi theo van xin….không ngờ lại bị tai nạn nghiêm trọng. Tuy không cướp đi mạng sống của Sơn nhưng lại khiến anh đau khổ và chán nản gấp trăm lần khi phải nằm một chỗ. Nhiều lần nhìn cậu chủ cứ buồn bã thì Liên lại nói với bà chủ.

blogtamsu 345567  - blogtamsu 3455672 - Cô ô sin ế xin cưới cậu chủ bị liệt giường nào ngờ đêm tân hôn anh cười nham hiểm: “Lấy chồng liệt thì tân hôn cũng phải khác”

– Sao bác không cưới vợ cho anh Sơn đi ạ. Có vợ rồi thì anh ấy sẽ vui vẻ hơn đấy ạ?? Như vậy anh ấy cũng quên đi được quá khứ không vui.

– Bác cũng muốn lắm…nhưng khổ nỗi giờ nó nằm một chỗ thế kia thì cô gái nào dám lấy chứ??

Cứ vậy thời gian trôi qua, cả Liên và Sơn đều ế vợ ế chồng. Nhiều lần bố mẹ Liên dưới quê gọi điện giục cô về lấy chồng mà Liên cũng lo lắng cho thanh xuân của mình vô cùng, dù sao năm nay cô cũng đã 33 tuổi rồi. Bằng tuổi cô thì người ta đã lập gia đình có con cái hết cả.

Và thế là sau mấy đêm suy nghĩ thì cô quyết định sẽ xin phép bà chủ cho mình lập gia đình.

– Cháu muốn lấy chồng hả?? Đúng thật là thời gian trôi nhanh quá…năm nay cháu cũng đã 33 tuổi rồi nhỉ. Bác đúng là ích kỷ khi giữ cháu lại thời gian lâu như vậy. Cháu làm hết tháng này rồi bác thanh toán tiền lương xong xuôi rồi hãng đi nhé.

– Không. Cháu sẽ vẫn ở đây với bác. Cháu muốn xin phép bác cho cháu được lấy anh Sơn làm chồng. Được chăm sóc anh ấy đến hết phần đời còn lại. Dù sao năm nay cháu cũng đã 33 còn anh ấy cũng đã 35 tuổi rồi.

– Cháu muốn lấy thằng Sơn nhà bác ư??

– Cháu biết mình xin điều này là không đúng. Vì dù sao cháu cũng chỉ là ô sin quê mùa lại không được học hành gì…

– Cháu đừng nói vậy. Bác chưa bao giờ coi khinh cháu hay gì. Nghe cháu nói muốn lấy thằng Sơn mà bác không dám tin…vì con trai bác bị liệt…chỉ sợ không xứng với cháu mà thôi.

10-kieu-ban-gai-khong-ai-muon-hen-ho-trong-phim-han-1  - 10 kieu ban gai khong ai muon hen ho trong phim han 1 2 300x168 - Cô ô sin ế xin cưới cậu chủ bị liệt giường nào ngờ đêm tân hôn anh cười nham hiểm: “Lấy chồng liệt thì tân hôn cũng phải khác”

– Cháu không quan tâm anh ấy bị liệt hay gì đâu. Cháu thương anh ấy thật sự.

Nghe Liên nói câu đó bà Hoa rớm nước mắt vì bà vẫn nghĩ chắc cả đời này con trai bà không thế lấy vợ được. Tối hôm đó bà Hoa dắt Liên vào phòng để hỏi dò ý Sơn…vừa nghe đến đó thì Sơn đã gật đầu. Vì suốt thời gian qua anh cũng có tình cảm với Liên.

Thế là mọi chuyện ổn thỏa, dù mọi người có dị nghị rằng Liên hám giàu mới đi lấy ông chồng liệt thì cô vẫn mặc kệ. Một đám cưới đẹp như mơ của Sơn và Liên diễn ra trong bầu không khí ấm áp. Sau khi khách khứa về hết thì bà Hoa kéo tay Liên lại rồi thỏ thẻ.

– Từ giờ con là con dâu của mẹ rồi. Thằng Sơn có bắt nạt gì thì cứ nói mẹ nhé. Đêm tân hôn hôm nay con sẽ phải chịu thiệt thòi đấy.

– Con hiểu mà mẹ. Mẹ đừng lo.

Liên lên phòng tắm rửa sau một ngày vất vả, cô vẫn nghĩ chồng mình liệt như vậy nên chắc không tân hôn gì…nên cô cũng định ôm chồng đi ngủ. Vậy nhưng đúng cái lúc ấy thì Sơn nhìn cô rồi cười nham hiểm

– Đêm tân hôn mà em định đi ngủ thế à?

– Thế không ngủ thì làm gì hả anh. Anh bị liệt mà… có làm được chuyện ấy đâu.

– Á…à…em dám khinh chồng mình thế hả? Ai nói là anh nằm một chỗ thì “cái đó” bị liệt cơ chứ?? Lấy chồng liệt thì tân hôn cũng phải khác chứ?

– Tân hôn phải khác á? Như nào cơ.

– Thì anh bị liệt…nên coi như em chủ động vậy. Bây giờ em cứ xem anh là vợ, còn em là chồng nhé…

Liên ngượng đỏ mặt vì tính thẳng thắn của chồng, cô cười tủm tỉm nhìn chồng, thú thật thì anh cũng đâu đến nỗi tệ. Đêm đó Sơn và Liên đã có một đêm là vợ chồng của nhau thật sự. Cô hy vọng cuộc sống vợ chồng của mình vẫn sẽ bền chặt, hạnh phúc như ngày đầu tiên này…

Theo Thể Thao và Xã Hội

Loading...