Cô đơn nhất là rõ ràng có chồng nhưng lúc ốm đau vẫn phải làm mọi thứ 1 mình

Sức đàn bà chứ có phải sức con trâu con bò đâu mà làm quần quật cả ngày không mệt. Lúc khỏe mạnh, đàn ông vô tâm đã đành nhưng lúc người vợ ốm đau mà chồng cũng chẳng thèm quan tâm vợ mình là sao chứ?.

Đàn bà kết hôn rồi, sướng hay là khổ??

Có lẽ câu hỏi này phải do đàn ông trả lời thì mới chuẩn xác nhất. Vì sao?? Vì người phụ nữ có hạnh phúc hay không là do cách đối xử của người chồng. Đàn bà lúc còn độc thân thì ai nấy đều giục lấy chồng.

– Lo mà lấy chồng đi. Lấy chồng rồi là có nơi nương tựa không phải lo bất cứ gì nữa.

Vậy nhưng sự thật thì đâu có như vậy chứ. Đang độc thân sung sướng tự dưng lấy chồng, về sống trong nhà người ta rồi phải hầu hạ tất cả nhà chồng. Lấy chồng rồi làm gì sống vô lo vô nghĩ như trước nữa. Ai dám nói là lấy chồng là sướng, là có nơi nương tựa…tôi sẽ quăng bom vào người đó. Lấy chồng mà gặp chồng tồi là vạn kiếp khổ.

Đàn bà lấy chồng chỉ mong được tấm chồng yêu thương, chia sẻ yêu thương cùng vượt qua khó khăn với mình. Nhưng đàn ông họ chỉ nghĩ lấy vợ rồi thì họ có người nấu cơm cho ăn, quần áo vứt ra đấy có người giặt. Bố mẹ mình già yếu thì có người chăm sóc cho…Chính vì cái suy nghĩ như vậy nên đàn ông mới vô tâm đấy…Các anh chẳng biết rằng lấy vợ là để yêu thương, là cho cô ấy bờ vai để tựa vào.

Người đàn bà cô đơn nhất là lúc nào??

Đó chính là rõ ràng bản thân mình có chồng…nhưng lúc ốm đau, bệnh tật thì lại một mình làm mọi thứ. Ông chồng lúc đó ở đâu?? Chẳng phải đang bận đi nhậu, đâng bận vui vẻ bên bạn bè đấy ư??

Vợ kêu ốm thì chồng cũng tỉnh bơ:

– Sao em cứ động tý là ốm thế. Em giả vờ ốm đấy à?? Nếu có ốm thật thì đi mua thuốc mà uống chứ sao than với anh làm gì?? Lo mà mua thuốc uống đi, việc nhà nhiều như núi…em nằm một chỗ là không ai làm cho đâu đấy.

Thế đấy, chồng với chả con…lúc các anh ốm thì được vợ hậu tận mồm. Chăm sóc từng ly từng tý một, thế mà giờ vợ ốm thì các anh lại kêu phiền phức. Tại sao cứ con ốm vợ chăm, mẹ chồng ốm vợ chăm, chồng ôm…vợ chăm…mà vợ ốm thì lại chỉ có mình vợ mà thôi??

blogtamsu( ảnh minh họa )

Sức đàn bà chứ có phải sức con trâu con bò đâu mà làm quần quật cả ngày không biết mệt cơ chứ. Lúc khỏe mạnh, đàn ông vô tâm đã đành…nhưng lúc người vợ ốm đâu mà các anh cũng chẳng thèm quan tâm , thương lấy vợ mình là sao chứ??

Vợ nằm ốm cả đêm không được lời hỏi thăm từ chồng, sáng dậy người đau nhức vẫn phải lê lết dậy nấu cơm cho nhà. Xong rồi rửa một đống bát, giặt cả chậu quần áo…Người mệt những nhờ chồng bế con hộ chồng cũng quát.

– Chăm con là việc của đàn bà…đừng có nhờ vả.

Thế là một tay ôm con, một tay vừa nấu nướng, giặt giũ này nọ. Đấy…mang tiếng là có chồng đấy. Có chồng mà việc bé việc lớn gì đến tay vợ làm. Chồng thì cứ như là ở trên mây vậy, lúc nào cũng cậy mình đi làm vất vả là về nhà vợ có nghĩa vụ phải hầu hạ mình. Nếu các anh nghĩ đàn bà ở nhà là sung sướng thì các anh cứ ở nhà xem 1 ngày có chịu nổi không??

Xin hỏi đàn ông, các anh có hiểu thế là HÔN NHÂN không?? Hôn nhân nói đơn giản thôi, ở đó chồng vợ yêu thương lẫn nhau. Chứ không phải hôn nhân là đàn bà được cái tiếng thơm là có chồng.

Mà lúc ốm đau bệnh tật, chồng không phụ giúp mà để vợ làm mọi việc một mình thì thà ế đến già, thà mang tiếng độc thân chứ lấy chồng chi cho khổ thế này cơ chứ. Lúc đàn bà ốm đau là lúc họ yếu đuối nhất, cần người chồng ở bên nhất. Đàn bà có chồng vô tâm nên mới sinh ra trầm cảm đấy…

Chẳng phải nam nữ kết hôn là lúc sung sướng cùng nhau hưởng, lúc ốm đau thì có người chăm sóc à?? Sao đàn ông chỉ biết đợi phụ nữ hầu hạ mình, các anh khom lưng vì vợ mà cũng sợ mất sĩ diện đến thế ư?? Nên nhớ phụ nữ họ lấy chồng, chứ không phải họ về làm dâu rồi kiêm luôn cái chức ô sin và mẹ của các anh đâu.

Đừng có vô tâm nữa, đừng để phụ nữ ám ảnh cái việc lấy chồng nữa…Tuyệt đối đừng để người phụ nữ của mình cảm thấy lấy chồng mà như không nữa đi. Làm thằng đàn ông đến vợ mình còn không chăm sóc, bảo vệ được thì các anh quá hèn.

Chia sẻ