Chú, à chồng ơi tha cho em đi

– Ngày cô gặp anh là lúc chiếc xe đạp cọc cạch của cô bị đứt xích. Cô hì hụi đẩy nó trong cái trưa nóng bỏng rát ở đường Thanh niên. Ai đi qua nhìn cô cũng thấy thương hại nhưng chẳng ai giúp cho đến khi người đó xuất hiện, cái người mà cô gọi là “Chú”…

Chú giúp cô đẩy cái xe đến tiệm sửa xe gần nhất, đứt xích vỡ bi, sửa hết tất cả ngon lành thì tổn thiệt hại lên đến 250 nghìn. Trong túi cô còn đúng 50 nghìn, thấy cô nhăn mặt gãi đầu Chú lại móc tiền ra trả. Lúc này cô chìa điện thoại ra rồi nói:

– Chú cho cháu số đi, sau này nhất định cháu sẽ trả lại tiền và mời chú đi uống nước để cảm ơn.
– Thôi không cần đâu, anh giúp người không cần báo đáp.
– Đi mà Chú.

Cách xưng hô đầy khập khiễng đó vẫn tiếp tục diễn ra.

– Thôi được, đưa điện thoại em đây.

Chú bấm số vào rồi tạm biệt cô. Trên đường về Hoa cứ xuýt xoa mãi: “Ôi may quá trên đời này vẫn còn có người tốt”. Rồi cơ duyên lại đến hôm đó Hoa ôm sách ra Chùa Láng học bài thì gặp lại Chú ấy. Cô cười tít mắt bắt chuyện, sau vài phút Chú mới nhận ra. Họ nói chuyện với nhau rất vui vẻ cứ như đã quen từ lâu.

– Sao em cứ gọi anh là Chú mãi thế?
– Tại cháu thấy chú già hơn cháu nhiều.
– Em sinh năm bao nhiêu.
– Dạ cháu 93 ạ, còn chú.
– Anh sinh năm 82.
– Ôi sao nhìn Chú già thế. Cháu cũng quen người sinh năm 82 mà trẻ hơn chú nhiều lắm.
– Em thật biết xát muối vào lòng người khác.
– Hì hì.

Người mà Hoa vẫn gọi là chú ấy tên là Hùng. Hùng vẫn còn độc thân, là trưởng phòng của 1 công ty lớn, sống rất tình cảm nhưng chưa tìm được người phù hợp để kết duyên. Trông anh chững chạc hơn tuổi nhưng không xấu, trái lại rất nam tính và dáng người vạm vỡ to khỏe.

Hoa và Hùng nói chuyện rất hợp nhau, Hoa có gì đều tâm sự hết với Hùng. Hùng định hướng tương lai và giúp đỡ cô rất nhiều. Và rồi anh nhận ra mình có tình cảm với Hoa còn cô thì vẫn vô tư trong sáng chẳng để ý gì, cô chỉ biết nói chuyện với “Chú” giờ đã là 1 thói quen không thể bỏ.

1 năm trôi qua, Hoa ra trường đi làm đó cũng là lúc Hùng tỏ tình với cô. Hoa nhận lời yêu vì cô biết mình sẽ không thể tìm ai tốt với cô hơn người đàn ông ấy, nhưng có điều cô vẫn quen xưng hô chú – cháu. Nhiều lúc Hùng đau khổ dở khóc dở cười, cô bé đó thật khác người. Hùng bảo Hoa thay đổi đi nhưng cô bảo: ‘Tại cháu, à em cứ quên, kêu thế cũng vui mà hì hì”.

Quen nhau gần năm rưỡi yêu nhau hơn nửa năm, Hùng muốn Hoa làm vợ nên anh đã cầu hôn. Anh là người đầu tiên cô yêu và cũng là người duy nhất cô muốn gắn bó. Hoa gật đầu đồng ý lấy anh, cô vẫn ngây thơ trong trắng như ngày nào. Mỗi lần nghĩ đến Hoa, anh lại phì cười và cảm thấy rất hạnh phúc. Yêu nhau nhưng Hùng chưa 1 lần đòi hỏi, vì cô quá đỗi hiền lành thánh thiện nên anh không dám có ý nghĩ đen tối.

Đêm tân hôn Hoa gọi to: “Chồng ơi, phòng này đẹp quá. Chú thật có mắt thẩm mỹ”. Hùng nguýt: “Này bà cô cưới tui rồi, bộ bà cô định gọi tui là chú hoài à”. Hoa cười hì hì rồi nằm lên giường hưởng thụ cái cảm giác êm ái.

Thấy vậy Hùng cũng lên nằm, anh ôm hôn cô nồng nhiệt. Rồi Hùng luồn tay cởi váy Hoa ra. Lúc đang lâng lâng cảm xúc thấy váy mình rơi tuột Hoa hét lên:

– Chú à chồng ơi! Tha cho em đi.

chu-a-chong-oi  - ch      ch   ng   i 300x164 - Chú, à chồng ơi tha cho em đi

Ảnh minh họa
– Đêm nay là đêm tân hôn mà, anh sẽ không tha cho em đâu.
– Nhưng em sợ, chồng bình tĩnh nha, đừng có manh động. Em còn chưa tắm.

– Không cần tắm, em vẫn thơm nức mũi anh này.

Hùng nói rồi ghé vào người Hoa hít 1 hơi dài .

– Điêu dân, chú đừng có manh động nếu không em hét lên đấy.
– Lại chú nữa rồi.
– Hì hì, hay đêm nay mình nằm kể chuyện cho nhau nghe đi, còn cái đó cứ từ từ.
– No no no, em đừng có mơ nhá.
– Thế chồng định làm chuyện đó thật à?
– Em không thích sao?
– Nhưng bạn em bảo sẽ đau lắm.
– Ha ha, chết mất, lấy chồng rồi mà em vẫn ngố tàu thế nhỉ. Anh sẽ làm nhẹ thôi, nha, đi mà, năm nỉ đó.

Hùng nhìn vợ nài nỉ còn Hoa thì lưỡng lự:

– Anh hứa nhé.
– Ừ anh hứa.

Sau 1 hồi nhẹ nhàng nâng vợ như nâng trứng, Hùng lo lắng hỏi vợ: “Em đau nhiều không?”. Hoa tủm tỉm cười: “Ha ha, em buồn cười quá, chơi trò này cứ lấm lét, bò lên bò xuống nhẹ nhàng thế này mãi hả chồng. Không dã man như em tưởng tượng”. Hùng nguýt vợ: “Dám chọc quê anh hả? tại anh sợ em đau”. Hoa nhăn mặt: “Có hơi đau 1 chút, nhưng giờ em ổn rồi, ga giường đẹp thế này lại dính máu có sao không anh?”. Hùng cười nhẹ:

“Không sao cả, để đó mai anh giặt cho, giờ mình đi ngủ nhé”. Hoa mỉm cười gật đầu, đêm ấy cô vui vì lấy được người đàn ông yêu thương mình. Dù mệt nhưng cô cũng không ngủ nổi, đầu cứ nghĩ đến hình ảnh hỏng xe hôm đó, với cô “Chú” đẹp từ lúc xuất hiện cho đến bây giờ. Hoa tự hứa sau này giận chồng cô sẽ nhắm mắt thật chặt và nghĩ lại những kỷ niệm hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất để có thể cùng anh vượt qua tất cả.

Loading...
Chia sẻ