Câu chuyện nàng dâu muốn giết mẹ chồng

Người con dâu nghe nói thế vui mừng khôn xiết, bèn hối thúc chồng đào hố, chất rơm, đốt lửa lên, cô ta tự nhảy vào hố lửa, kết thúc cuộc đời độc ác.

Ngày xưa có một phụ nữ về làm vợ một người Bà La Môn. Người vợ này trẻ tuổi xinh đẹp nhưng tâm dục lớn tột độ.

Chồng đi làm suốt ngày, ở nhà cô ta muốn tư thông với người khác nhưng ngại còn mẹ chồng, không dám vọng động. Để thỏa mãn lòng dâm dục của mình, cô ta tìm cách giết mẹ chồng. Bên ngoài cô ta tỏ ra hiếu thuận, chăm sóc mẹ chồng chu đáo, không thể chê trách được. Người Bà La Môn thấy vợ hiếu thuận như vậy rất vui lòng, thường nói với vợ:

– Ta đi làm suốt ngày, nàng ở nhà chăm sóc mẹ chu đáo như vậy ta cũng yên lòng.
Cô vợ bảo:

– Cung phụng mẹ là nghĩa vụ của thiếp. Thiếp lúc nào cũng muốn mẹ được sung sướng đầy đủ, thậm chí được hưởng sự sung sướng của cõi trời nữa kia. Mà này, chàng có biết làm sao để được lên trời hưởng phước báo không?

Người Bà La Môn nói:

– Ta nghe nói những người sau khi chết đi được hỏa thiêu sẽ được sinh lên trời hưởng phước báo.

Cô vợ nói:

– Vậy chúng ta hãy giúp mẹ sớm lên trời để hưởng phước báo.

Thế là hai vợ chồng ra đồng đào một cái hố, chất thật nhiều rơm rạ xuống hố, đốt lửa lên, sau đó bắt mẹ ném vào hố lửa. Khi đào hố, họ có đào một nấc thang để dễ dàng leo lên leo xuống. Hai vợ chồng tưởng rằng mẹ đã chết, quay lưng về nhà. Trời tối, bà mẹ cố hết sức leo lên, định trở về nhà, nhưng trời tối đen, bà không thấy đường đi, đành leo lên một gốc cây ven rừng tránh thú dữ.

câu chuyện nàng dâu muốn giết mẹ chồng  - me chong nang dau - Câu chuyện nàng dâu muốn giết mẹ chồng
Bà vừa lên đến chạc một cây cổ thụ thì có một toán cướp cũng vừa đi đến, chúng đang bàn bạc chia nhau của cải vừa cướp được. Bà cụ trên cây sợ quá, run bần bật, không kiềm được kêu lên một tiếng. Bọn cướp nghe tiếng kêu, tưởng là tiếng kêu của quỷ thần, sợ quá, bỏ châu báu lại, lo chạy thoát thân.

Trời sáng, bà cụ leo xuống, lúc này bà không còn sợ nữa, đủ tỉnh táo đế suy nghĩ những việc đã xảy ra và biết được đây là âm mưu của con dâu. Bà lựa một ít vàng bạc, trân châu mang về. Vừa về đến cửa, con trai, con dâu nhác thấy bà, liền run sợ. Họ tưởng là quỷ hiện hồn, không dám ra tiếp đón. Bà vào nhà, họ run run hỏi:

– Không phải mẹ đã lên trời hưởng phước rồi sao?

Bà trả lời:

– Đúng, ta đã lên trời hưởng phước, ngọc hoàng cho ta về thăm các con, còn cho ta vô số vàng bạc châu báu quý giá. Ta già yếu chỉ mang được về bấy nhiêu thôi, tất cả cho con dâu. Nếu con muốn có thêm thì tự mình lên trời lấy, ở đó có nhiều vô số, lấy thoải mái, không ai ngăn cản cả!

Người con dâu nghe nói thế vui mừng khôn xiết, bèn hối thúc chồng đào hố, chất rơm, đốt lửa lên, cô ta tự nhảy vào hố lửa, kết thúc cuộc đời độc ác.

Thiên thần nhìn thấy cảnh ấy, đọc bài kệ:

Đối với bậc trưởng thượng
Không nên sinh ác tâm
Người con dâu độc ác
Hại mẹ thành hại mình

LỜI BÀN:
Câu chuyện khuyên chúng ta nên tôn kính bậc trưởng thượng, ghi nhớ công ơn của các đấng sinh thành. Nàng dâu kia vì lòng dâm dục quá lớn nên đã tìm cách giết hại mẹ chồng, sau cùng vì tham lam mà tự đi đến chỗ chết, bằng chính cách chết đã dùng hãm hại mẹ chồng. Đấy là định luật nhân quả báo ứng.

___________________________

Trích “Tạp Bảo Tạng kinh”
GP TTTĐTH: 3362/GP-TTĐT do Sở TT&TT Hà Nội cấp